Michael nhìn An Quỳnh chằm chằm một lúc lâu. Có khoảnh khắc, anh thậm chí bắt đầu tự kiểm điểm bản thân — có phải vì hai lần anh ra tay trước mặt cô, nên đã để lại trong mắt cô ấn tượng rằng anh là kẻ man rợ thích dùng bạo lực?
Dĩ nhiên anh biết khi đó mình quá bốc đồng. Bình thường anh không như vậy; đa số thời điểm, anh sẽ bình tĩnh lựa chọn nhẫn nhịn, giấu đi cảm xúc thật nhất của mình và chờ thời cơ tích tụ lực lượng.
Nhưng lúc ấy, anh đang theo đuổi người con gái mình yêu. Anh phải bày ra trước mặt cô toàn bộ sự chân thành của mình. Nếu để mặc người khác sỉ nhục cô ngay trước mắt mà không làm gì, thì đừng hòng có được cô, mà anh cũng chẳng xứng làm đàn ông.
Sau đó, chính cô đã chủ động tìm anh nói chuyện về việc này, nói ra suy nghĩ thật của mình: nếu lần sau gặp tình huống tương tự, trước mắt cứ... không làm gì cả. Cô bảo sẽ ghi tên đối phương vào "sổ đen", đợi khi thời cơ chín muồi, trong điều kiện không bị bắt, rồi mới trả thù.
Sự thông minh và cách xử lý của cô khiến anh không nhịn được bật cười — gần như trùng khớp với suy nghĩ của anh. Michael cảm thấy mình sống đến bây giờ chính là để gặp được cô; như thể Chúa đã an bài họ sinh ra là để dành cho nhau.
Vậy mà điều cô lo lắng nhất bây giờ lại là chuyện này ư? Sợ anh đánh cô?
Mamma mia... Lúc này anh chỉ muốn buột miệng thốt lên câu cửa miệng của mẹ mình — hiểu lầm kiểu gì thế này chứ! Sao anh có thể làm tổn thương cô được!
"Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra! Tôi vĩnh viễn sẽ không đối xử với em như vậy!"
Michael hoàn hồn, cảm xúc lập tức dâng cao. Anh nghiêm túc biện bạch cho mình: "Từ nhỏ bố đã dạy bọn tôi rằng không được làm hại phụ nữ, huống chi người phụ nữ ấy còn là người nhà ủng hộ và tin tưởng mình! Bọn tôi phải làm mọi cách để cho cô ấy cuộc sống tốt nhất. Một người đàn ông, dù vì bất cứ lý do gì mà đánh vợ mình, đều là kẻ thất bại trong cuộc đời, không xứng làm chồng."
Rất nhanh, ánh mắt anh trầm xuống. Ngừng lại một nhịp, anh bình tĩnh, vững vàng nhìn thẳng vào An Quỳnh: "Nếu thật sự có một ngày tôi làm ra chuyện đó, em cứ rời bỏ tôi và mang đi tất cả, kể cả mạng sống của tôi, bởi trái tim tôi chỉ đập vì em."
"............"
An Quỳnh khẽ hé môi. Dẫu đã nghe không ít lời mật ngọt của người Ý, nhưng đây là lần đầu tiên có người khiến cô hoàn toàn không hoài nghi về độ chân thật của những lời ấy.
Michael vốn là kiểu người thực tế. Anh có một sức hút khiến người ta tin rằng lời hứa của anh nói ra là sẽ làm được, hệt như cha anh, Vito Corleone..... Ôi, không ổn rồi.
Vốn chỉ định mượn cơ hội này để dẫn ra vấn đề bạo hành gia đình của Carlo sau này, vậy mà nhịp tim của An Quỳnh lại đập càng lúc càng nhanh. Cô cảm giác mình... toang thật rồi.
Một mặt, cô thấy tình cảm của anh nặng nề đến mức khiến người ta ngộp thở; mặt khác, lại phát hiện bản thân không thể không rung động. Lời nói của Michael cũng khiến tất cả mọi người lần nữa rơi vào im lặng. Connie kinh ngạc nhìn anh, rất nhanh ánh mắt chuyển thành ngưỡng mộ và tán thưởng. Sonny nhướng cặp mày rậm, giật giật khóe môi, khẽ hừ một tiếng.
"Khá lắm, cậu em. Cậu nhớ rất kỹ lời dạy của bố đấy. Tôi cũng không muốn sau này nghe thấy tin xấu về cậu, tin rằng cậu chắc chắn sẽ không đánh vợ."
Sonny vươn tay vỗ vỗ lên vai Michael, rồi đầy tự hào tuyên bố: "Đàn ông nhà Corleone bọn tôi sẽ không làm tổn thương phụ nữ."
"Đúng vậy. Bố là tấm gương tốt nhất, ông làm việc cật lực chỉ để chúng ta có cuộc sống tốt hơn."
Connie gật đầu, rồi nửa đùa nửa nhắc quay sang Sonny: "Cả trong chuyện nam nữ cũng vậy. Bố chưa từng phản bội mẹ. Em tin Mike chắc chắn sẽ không ngoại tình. Sonny, anh cũng thế đúng không? Dạo này thật ra Sandra sống không dễ dàng gì đâu."
"Ờ thì... dạ dày của cô ấy dạo này không được tốt lắm."
Bị Connie nhắc đến vợ, Sonny lúng túng lái chủ đề: "Anh đi bàn với Tom chuyện gã Thổ Nhĩ Kỳ đây. Nếu từ chối giao dịch của họ, chưa chắc họ đã chịu bỏ qua, rất có thể sẽ tìm gia tộc khác làm chỗ dựa. Đến lúc đó, chúng ta sẽ bị các gia tộc khác cùng nhằm vào. Nhưng mấy chuyện này khoảng năm đến mười năm lại xảy ra một lần, vẫn phải mau chóng hợp pháp hóa hết việc làm ăn của chúng ta."
Nói xong, anh ta tỏ ra như rất bận, quay người rảo bước. Connie ngẩng cằm nhìn theo bóng lưng anh ta, rồi quay lại nói với Michael và An Quỳnh: "Em cũng đi làm đẹp đây. Mẹ dặn dạo này tối nào cũng đắp lòng trắng trứng với dưa leo để bảo đảm hôm cưới xinh đẹp... À, Joan, da cô mịn thật, không tì vết, lông tóc cũng không rậm! Cô chăm sóc da kiểu gì vậy?"
Cô biết sao được! Người châu Á sinh ra đã thế rồi!
Nhưng nghĩ một chút, An Quỳnh vẫn đưa ra lời khuyên khoa học nhất: "Tôi uống rất nhiều nước, ăn ít muối và đường — đường làm da xấu đi, muối thì khiến người bị phù. Tôi không hút thuốc, uống rượu chỉ nhấp môi. Mỗi ngày ngủ đủ mười tiếng, trước khi ngủ làm bài tập giãn cơ khoảng ba mươi phút, như vậy sẽ ngủ sâu như em bé, cơ thể và làn da đều khỏe mạnh."
"Nghe cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng tôi sẽ tham khảo. Cảm ơn nhé."
Connie tỏ ra không mấy hứng thú, vẫn quyết định tiếp tục dùng bí phương làm đẹp của mẹ. Sau khi cô ấy rời đi, trong phòng chỉ còn lại Michael và An Quỳnh. Anh lại mỉm cười, nắm tay cô kéo về hướng phòng mình trên tầng hai.
"Tôi cũng có quà muốn tặng em, Joan."
Anh trông rất vui vẻ. Không đợi An Quỳnh kịp từ chối, anh đã giải thích tiếp: "Không phải thứ khiến em áp lực đâu. Đó là chiến lợi phẩm tôi mang về từ chiến trường Thái Bình Dương. Sau khi giải ngũ, tôi vẫn cất giữ như một kỷ niệm danh dự, nhưng bây giờ tôi muốn tặng nó cho em."
... Danh dự ư?
Câu nói của anh khiến An Quỳnh vừa định đáp lại "Gia đình anh đã tặng tôi rồi" chợt khựng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!