"Vừa rồi cậu gọi điện cho ai vậy, Mike? Sao lại khiến cảnh sát trưởng đột nhiên đổi ý như thế?" Trên đường tới biệt thự của Vito Corleone ở Long Island, Tom Hagen thả lỏng tay lái, dùng giọng điệu trò chuyện đời thường để bắt đầu câu chuyện với Michael.
Hỏi hay lắm!
An Quỳnh thầm nghĩ.
Cô cũng tò mò đến chết về chuyện này, chỉ là chưa thân tới mức tiện hỏi han quá nhiều, vẫn luôn chờ có ai đó nói hộ lòng mình. May mà vị luật sư này đã lên tiếng.
Rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào mới có thể khiến một cảnh sát trưởng vốn chẳng nể mặt Vito, thậm chí còn định lợi dụng cơ hội này để nhằm vào gia tộc Corleone, lại trong chớp mắt thay đổi thái độ, đồng ý hủy bỏ cáo buộc và thả người vô điều kiện như thế, rõ ràng là không hề đơn giản.
"Tôi đã liên lạc với tướng Chester Nimitz,"
Michael hơi nhếch khóe môi. Có lẽ vì nhớ lại quãng thời gian mình đã anh dũng chiến đấu để bảo vệ đất nước, lúc này anh trông có phần tự hào, hiếm khi giải thích cặn kẽ như vậy.
"Trong thời gian tôi nhập ngũ, chính ông ấy là người chỉ huy trận Midway cùng nhiều chiến dịch sau đó. Tháng Chín năm nay, ông sẽ đại diện cho nước Mỹ ký tên tại lễ đầu hàng của Nhật Bản."
"Tôi nói với ông ấy rằng mình bị cảnh sát New York bắt giữ vì nạn phân biệt chủng tộc. Họ sỉ nhục bạn bè tôi, và sau khi tôi phản kích thì định khởi tố hình sự tôi. Bởi vì tính chất của sự việc quá nhục nhã, nên tướng quân đã quyết định ra tay giải quyết."
... Trời đất ơi.
Hóa ra là cầu cứu một Thống tướng Hải quân năm sao?!
An Quỳnh trợn tròn mắt nhìn Michael. Anh gần như chưa bao giờ khoe khoang bản thân, lần duy nhất nhắc tới chiến công của mình cũng chỉ là để bắt chuyện mời cô đi uống trà, sau đó lại chẳng nói thêm gì nữa, suýt chút nữa khiến cô quên mất thân phận thật sự của anh.
Michael Corleone từng lập chiến công hiển hách trong Thế chiến II, được thăng hàm đại úy, còn lên cả trang bìa tạp chí. Về sau, cô từng thấy trong câu lạc bộ do Fredo quản lý có sưu tầm rất nhiều số báo đăng hình anh để khách xem, nên cũng tò mò lật đọc. Kết quả là phát hiện anh thực sự không thích tự tâng bốc mình — khiêm tốn và kín tiếng đến mức, rõ ràng có thể đem những trải nghiệm nơi chiến trường ra khoe với bất kỳ ai.
Ở thời đại này, một quân nhân như vậy ắt sẽ được Tổng thống tiếp kiến và tuyên dương. Thế mà anh lại vì đứng ra bảo vệ bạn bè bị xúc phạm bởi bọn phân biệt chủng tộc mà bị bắt giữ, thậm chí còn đối mặt với cáo buộc hình sự — chuyện đó chẳng khác nào tát thẳng vào mặt quốc gia, cũng là sỉ nhục quân đội.
Vậy nên, vị tướng quân kia tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.
Sau khi tướng quân "tâm sự" với cảnh sát trưởng, McCluskey lập tức thay đổi sắc mặt, quyết định thả Michael. Nếu không, e rằng cái ghế của ông ta cũng khó giữ.
Giá trị của quân công quả thật không thể xem thường...
An Quỳnh thầm cảm thán. Nếu không vì biến cố gia đình, biết đâu anh thực sự có thể bước chân vào chính trường, tẩy trắng cho cả gia tộc.
Thậm chí, với việc hiện tại gia tộc anh vừa trắng vừa đen đều thông suốt, con đường chính trị của anh còn có thể vô cùng thuận lợi — dù sao thì bạn bè của Vito cũng nhiều vô kể.
Bầu cử tất nhiên cần tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ, nhưng đó lại chẳng phải vấn đề. Quan trọng hơn là trong tương lai, anh còn có thể nhận được sự ủng hộ từ cộng đồng người da đen. Không làm Tổng thống thì thôi, còn tranh cử thống đốc hay thậm chí Chủ tịch Hạ viện cũng đâu phải chuyện không thể.
Nghĩ tới đây, cô chợt thấy anh hoàn toàn có thể chiếm lấy "vị trí sinh thái" tương lai của một mụ phù thủy đầu cơ nào đó — nghe nói gia tộc mụ ta thời kỳ đầu cũng có quan hệ mật thiết với mafia, đều dựa vào việc bước vào chính trường để tẩy trắng.
Tương lai bỗng chốc sáng rực lên!
Một người đắc đạo, gà chó cùng bay! Nếu vận dụng khéo léo, cô thậm chí còn có thể mượn sức mạnh này để đưa một số nhà khoa học trở về nước an toàn trong tương lai.
Ánh mắt của An Quỳnh sáng bừng, trong lòng dần dần phác họa nên một bản kế hoạch vĩ đại. Tất nhiên, tiền đề là Vito không bị ám sát, và anh trai cả của Michael có thể sống sót để kế thừa gia tộc.
Hơn nữa, nếu anh cả còn sống, thì anh hai chưa chắc đã vì mất cân bằng tâm lý mà phản bội. Rất nhiều chuyện sẽ vì hiệu ứng cánh bướm mà kéo theo phản ứng dây chuyền.
Vậy thì trọng điểm tiếp theo chính là: liệu có thể ngăn chặn vụ ám sát hay không, và làm thế nào để giúp Connie thoát khỏi gã đàn ông cặn bã kia — kẻ cuối cùng sẽ dẫn đến cái chết của Sonny.
Cùng lắm thì trong đám cưới, cô lén bỏ chút kháng sinh vào rượu của hắn... tiếc là ở thời đại này, kháng sinh đó còn chưa được phát minh.
Dù thế nào đi nữa, hành động trước đó của viên cảnh sát trưởng cũng đã để lộ sơ hở. Mọi chuyện đang dần phát triển theo hướng có lợi cho cô. Không ngờ việc Michael bốc đồng tấn công cảnh sát để bảo vệ cô rốt cuộc lại là mèo mù vớ cá rán, phơi bày ra vấn đề then chốt.
Sau khi não bộ xoay chuyển với tốc độ cao, An Quỳnh quyết định nhân cơ hội này mà hành động. Dù chưa thể trực tiếp nói chuyện với Bố Già, nhưng cô hoàn toàn có thể nhắc nhở vị quân sư của gia tộc Corleone.
"Cậu đúng là có bản lĩnh thật đấy, Mike." Tom Hagen nghe vậy liền cười, không tiếc lời khen ngợi: "Don sẽ không bao giờ còn cho rằng việc cậu nhập ngũ là sai lầm nữa. Giờ đây, đó là vinh dự của gia tộc. Chúng ta nhất định phải nắm lấy cơ hội này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!