Chương 20: Tôi có thể hôn em không?

Anh uống nhầm thuốc à? Sao lại đột nhiên hỏi một câu kỳ cục như thế?

Suýt nữa thì cô tưởng anh muốn bàn luận về siêu anh hùng, và thiếu chút nữa buột miệng đáp "Dĩ nhiên là có".

Ai mà chẳng thích Captain America chứ, ngoại trừ phiên bản về già trông giống "Joe buồn ngủ".

Nhưng rất nhanh, cô nhớ ra thế giới này không hề có Marvel. Phải mất một lúc An Quỳnh mới phản ứng kịp, rồi chợt hiểu vì sao Michael lại nhắc đến cái tên ấy.

Đó là câu chuyện cô bịa ra khi vừa xuyên qua đây và bị cảnh sát bắt giữ, để tránh bị coi là người Nhật rồi bị đưa vào trại tập trung. Trong lúc hoảng loạn, cô đã kể một câu chuyện "rất điển hình". Vì lính da trắng ở các thuộc địa thường xuyên làm thế, nên dù chẳng có bằng chứng gì cũng không khiến người ta nghi ngờ tính xác thực.

Cô gần như đã quên mất chuyện này!

Nhưng khi ký ức quay trở lại, cô nhận ra hẳn Michael đã tra hồ sơ của cô, hoặc nghe được từ người trong gia tộc. Chẳng hạn như gã béo bị giam chung hồi đó, hắn trông rất thích buôn chuyện, khả năng cao đã đem mấy chuyện bát quái ấy kể lại trong giờ trà.

Dù sao thì chắc chắn không phải từ Bố Già Vito. Ông lão đó vì giữ uy nghi và thể diện nên rất ít khi bàn luận về người khác, ngay cả cử chỉ tay kiểu Ý khi nói chuyện cũng hiếm khi dùng.

"À, chuyện đó là tôi lừa đám cảnh sát thôi, để họ khỏi đưa tôi xuống miền Nam hái bông."

Vì vậy An Quỳnh cũng không định che giấu, thẳng thắn trả lời.

Dù sao thì nói dối cũng chẳng cần thiết. Nói với anh rằng cô từng yêu một người đàn ông da trắng thì có lợi gì chứ? Chỉ khiến anh càng nghi ngờ hơn: Cô đã chấp nhận đàn ông da trắng rồi, vậy sao đến lượt anh lại không được?

Thà nói rõ ràng còn hơn, nhất là với người thông minh như anh. Trong trường hợp này, nói thật còn tốt hơn nói dối.

Dẫu vậy, sự thật cũng chẳng dễ nói. Cô đã kể cho Vito một câu chuyện khác, nghĩ kỹ thì có không ít kẽ hở, vậy mà ông lại không truy hỏi. Tin hay không là một chuyện, điều quan trọng là ông đã đồng ý giúp cô.

Với người tinh ranh như Vito, đương nhiên ông đoán được hoàn cảnh của cô ắt hẳn có rất nhiều bí mật không thể nói ra. Nhưng cô đã chứng minh được mình hữu dụng, lại có chí tiến thủ. Vì thế ông quyết định tiện tay cho cô một ân huệ, biết đâu sau này sẽ có lúc cần đến cô.

Đó chính là trí tuệ sinh tồn của những ông trùm ở Mỹ. So ra, ranh giới đạo đức của Vito đã được xem là khá cao. Nếu buộc phải ví von, thì giống như Bruno Bucciarati trong JoJo's Bizarre Adventure, dù là mafia nhưng vẫn có lương tri. Trong một quốc gia nơi chính trị gia mục nát, cảnh sát không bảo vệ dân thường, ông dùng cách của mình để duy trì trật tự và công lý.

"... Vậy là... nói dối sao?"

Michael sững lại trong khoảnh khắc. Vẻ u ám trên gương mặt anh chuyển thành kinh ngạc. Chưa kịp truy hỏi, An Quỳnh đã chủ động tiếp tục giải thích: "Thật ra tôi từng học opera ở Ý một thời gian. Vì chiến tranh, rất nhiều người phải lưu lạc. Tôi thấy nước Mỹ đang phát triển, nên đến đây tìm kiếm cơ hội."

Một nửa là sự thật, một nửa là hư cấu dựa trên thực tế. Có sơ hở thì... tin hay không tùy anh.

Nếu nói mình xuyên không từ tương lai, rằng thế giới của anh chỉ là một bộ phim, cô chắc chắn sẽ bị xem là bệnh nhân tâm thần mất! Cô và Michael chưa thân đến mức anh có thể tin những lời đó, thậm chí còn có nguy cơ bị tống vào trại tâm thần làm phẫu thuật cắt thùy não. Cô đâu có rảnh tự chuốc họa vào thân.

Nhớ lại tình cảnh khi ấy, cô cũng bất lực thở dài: "Tôi chỉ đi ngoài đường thôi mà đã bị người Gypsy cướp sạch. Cảnh sát thì tiện tay kiểm tra bất cứ gương mặt châu Á nào. Anh biết đấy, cảnh sát Mỹ vốn chẳng quan tâm, cứ khăng khăng nói tôi là gián điệp người Nhật rồi bắt tôi. Tôi không chứng minh được thân phận, chỉ có thể bịa ra một câu chuyện nghe cho hợp lý.

Dù vậy cũng chẳng có tác dụng gì, cuối cùng vẫn là cha anh ra tay giúp tôi."

Câu trả lời của An Quỳnh khiến Michael khẽ há miệng. Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ u ám trong đôi mắt phức tạp của anh tan biến đi ít nhiều. Anh nhìn cô trân trân đầy kinh ngạc, như thể tảng đá ngàn cân đè nặng nơi lồng ngực vừa rơi xuống, khiến tâm trạng của anh bắt đầu bay bổng.

Hóa ra tất cả chỉ là hiểu lầm, cô không hề có người đàn ông nào khắc cốt ghi tâm đến thế.

Có lẽ câu chuyện cô kể chưa chắc đã là thật. Anh vốn thông minh, dĩ nhiên nhận ra ngay những kẽ hở trong đó, anh không rõ cha mình lúc ấy đã nghĩ gì, chỉ biết rằng bản thân mình không hề muốn truy hỏi đến cùng.

Sự thật là gì không quan trọng. Dù người đàn ông đó có tồn tại hay không, anh chỉ quan tâm liệu cô có còn yêu ai khác hay không. Vì thế, anh thấy thật hạnh phúc khi nghe cô phủ nhận.

Cũng giống như chính anh, bình thường anh chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt của người đời, vì anh không coi trọng họ, thậm chí còn lười chẳng buồn nói dối để lừa gạt họ.

"Tôi cũng sẽ giúp em, Joan."

Michael nhìn sâu vào mắt cô, đột ngột cất lời bằng giọng điệu trịnh trọng như đang lập một lời thề: "Em đã phải chịu đựng quá nhiều bất công trong quá khứ, và tôi cũng vậy. Là những người nhập cư thế hệ thứ nhất, khi còn nhỏ, người Ý chúng tôi từng bị miệt thị là 'lũ bán da đen'. Chúng tôi cũng khao khát tìm thấy cảm giác thuộc về và sự công nhận trên đất nước này. Giờ đây tôi đã hiểu cha mình, ông ấy gia nhập bang phái mafia là để bảo vệ gia tộc.

Còn em nói rằng em không ghét tôi, chỉ là có những lý do không thể chấp nhận được, nên tôi muốn mang lại cho em sự an tâm."

Anh nhìn thấy vẻ kinh ngạc dần hiện rõ trên gương mặt An Quỳnh. Người nhạc công da đen đi cùng cô lặng lẽ lùi sang một bên, quan sát anh bằng ánh mắt vừa dò xét vừa tán thưởng. Michael không hề ngập ngừng hay do dự, anh nói một hơi hết những gì đang nung nấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!