An Quỳnh vốn tưởng rằng sáng thứ Hai khi đến trường, những lời đồn đại về việc cô làm việc ở câu lạc bộ sẽ lan truyền khắp nơi. Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó cho tình huống đó. Thế nhưng mọi thứ lại yên ắng đến lạ, không có bất kỳ tin tức nào liên quan đến cô, cũng chẳng có ai đến gây phiền phức.
Các môn học của Michael sau khi chuyển chuyên ngành không còn trùng với cô. Mà thực ra từ trước đến nay họ cũng hiếm khi tình cờ gặp nhau. Sau khi chính thức từ chối anh, An Quỳnh gần như không còn thấy Michael trong khuôn viên trường. Trái lại, cô thỉnh thoảng lại chạm mặt Kay vài lần, vẫn một mình đi học những môn cũ.
Thế nhưng tối thứ Bảy tuần trước, cô vẫn nhìn thấy Michael trong câu lạc bộ. Anh ngồi ở vị trí quen thuộc, dùng ánh mắt u ám đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm vào Oberlin và đám người kia, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ của một Bố Già mafia trên phim — như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ra lệnh xử quyết kẻ gây rối.
Việc Oberlin và đám đàn em trong hội anh em xuất hiện ở đây hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của An Quỳnh. Phần lớn là bọn họ đã phát hiện ra điều gì đó, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Đám thanh niên da trắng mang tư tưởng phân biệt chủng tộc này có người làm hộ bài tập, rảnh rỗi sinh nông nổi. Lần trước họ nhắm vào học sinh da đen, lần này liền quay sang nhằm vào cô. Ở thời đại này, cộng đồng người Hoa vốn không đoàn kết như người da đen, nếu họ muốn gây chuyện với cô thì rất có thể sẽ chẳng có ai đứng ra bênh vực.
Đáng tiếc là những kẻ ngu ngốc đó đã tính sai.
Dù cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé không đáng kể, nhưng động đến cô chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông trùm đứng sau lưng cô. Bố Già sẽ dùng cách khác để "nói chuyện" với họ.
Huống chi lúc này họ còn đang ở trong câu lạc bộ do mafia kinh doanh — hoàn toàn là địa bàn của người khác. Điều họ nên lo lắng nhất là liệu tối nay mình có thể toàn mạng bước ra ngoài hay không.
Ở thời đại đầy hỗn loạn này, một người biến mất cũng rất khó bị tìm ra với trình độ điều tra lúc bấy giờ. Cách cảnh cáo quen thuộc nhất của mafia là gửi trả về nhà đối phương một bàn tay đã bị ngâm nước, đại ý rằng: "Hắn đã yên nghỉ nơi biển sâu", tức là đã bị ném xuống biển cho cá ăn rồi.
Nếu Oberlin và đám người kia không hiểu rõ hoàn cảnh của mình, dám manh động trong câu lạc bộ, thì với thân phận là con trai út của ông chủ, Michael hoàn toàn có quyền tiến hành "tư hình" tại chỗ. Nhưng An Quỳnh biết, một khi xảy ra xung đột, nếu con trai thị trưởng bị thương thì sẽ rất rắc rối, hơn nữa cũng không thể thật sự giết người, mà còn có khả năng liên lụy đến cô.
Vì vậy, sau một thoáng suy nghĩ cẩn trọng, An Quỳnh quyết định chủ động can thiệp trước.
Tốt nhất là giải quyết mọi chuyện ngay từ khi nó còn chưa kịp xảy ra.
Cô không quen biết nhiều người Mỹ, nhưng trong những lần tự lái xe du lịch ở Mỹ, cô nhận ra rằng phần lớn mấy ông "redneck" miền Nam tuy miệng thì chửi bới, nhưng vẫn sẽ giúp bạn. Ngay cả một số kẻ mang tư tưởng phân biệt chủng tộc, suy cho cùng cũng chỉ là những người bình thường bị hoàn cảnh thời đại ảnh hưởng — xấu, nhưng chưa đến mức xấu tận gốc, nhất là đám thanh niên trẻ tuổi.
Có câu đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Cô dùng thái độ thoải mái, tự nhiên bước tới chào hỏi họ. Quả nhiên, Oberlin và đồng bọn lập tức mềm hẳn ra, còn lộ vẻ căng thẳng.
Cuối cùng họ chẳng làm gì cả, như thể chỉ là những vị khách bình thường đến đây vui chơi. Cuộn phim trong máy ảnh toàn là ảnh con chó nhà ai đó, ảnh hắn khoe cơ bắp, với cả... không biết là của ai.
Chỉ có điều khiến người ta bất ngờ nhất là cô lại nhận được một khoản tiền boa trên trời.
Oberlin điên rồi sao? Cho hẳn một trăm đô?
Sau khi về nhà, cô còn kiểm tra đi kiểm tra lại tờ tiền đó, soi từng dấu hiệu, nghi ngờ có phải là một cái bẫyhay không — ví dụ như Oberlin định vu khống cô ăn cắp tiền, rồi nhân cơ hội đuổi cô khỏi câu lạc bộ.
Nhưng cô không tìm ra bất kỳ điểm bất thường nào. Cuối cùng, cô dứt khoát dùng số tiền đó mua thức ăn cho toàn bộ cư dân trong khu, rồi nhanh chóng tiêu sạch. Dù sao thì đó cũng là món nợ Oberlin nợ bọn họ. Mọi người đều vui hẳn lên, cùng nhau ăn mừng ngày Chủ nhật như thể đang đón lễ.
Dù vậy, An Quỳnh vẫn giữ cảnh giác với cái bẫy có thể chờ cô vào thứ Hai. Thế nhưng khi đến gần bảng thông báo của trường và như thường lệ chạm mặt bọn họ, Oberlin và đám đàn em vừa thấy cô đến gần liền lập tức tránh ánh mắt, quay đi chỗ khác.
"Đến giờ lên lớp rồi!"
"Sau kỳ thi cuối kỳ mấy cậu có kế hoạch gì không? Hè năm nay nhà tôi định sang biệt thự ở Beverly Hills tránh nóng..."
"Tôi chắc là sẽ đi Pháp với gia đình để thăm dì..."
"Tôi phải học cưỡi ngựa, phiền chết đi được. À mà nói mới nhớ, tôi đọc báo thấy có một ngôi sao cưỡi ngựa chen hàng bị bắn, liệt luôn rồi, sự nghiệp coi như đi tong?"
"Không biết, ai vậy?"
"......"
Họ vừa nói vừa rời đi, thậm chí không gọi cô là "con heo nhỏ" giống thường ngày, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô..... Gì vậy trời?
An Quỳnh khó hiểu nhìn theo bóng lưng họ, thầm nghĩ chẳng lẽ mọi chuyện thật sự kết thúc như vậy sao? Bọn họ định buông tha cho cô ư?
Cô không tin đám người đó lại tốt bụng đến thế. Nhưng những lời họ nói quả thực đã nhắc nhở cô — kỳ nghỉ hè sắp đến rồi.
Trường học sẽ nghỉ, sinh viên ngoại tỉnh sẽ lần lượt về nhà, cô cũng sẽ rảnh rỗi hơn. Vậy trong kỳ nghỉ hè, cô nên làm gì đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!