... Gangstar?
Michael Corleone lặp lại từ ngữ nghe có phần xa lạ ấy trong lòng, nhưng anh không lên tiếng đáp lại. Chỉ là suy nghĩ bỗng nhiên trôi đi theo một hướng khác.
Kay cũng từng hỏi anh những câu tương tự. Kay cho rằng cha anh đơn thuần là người làm việc thiện, một người tốt bụng bẩm sinh. Nhưng trong mắt Michael, đó là một suy nghĩ quá đỗi ngây thơ, bởi anh hiểu rõ rằng mọi mối ân tình đều có cái giá của nó, đó tuyệt nhiên không phải là giúp người vô điều kiện.
Anh đã phải sửa lại quan điểm của Kay, nói cho cô biết rằng sớm muộn gì cha anh cũng sẽ tìm đến những người ấy, và những kẻ từng nhận ân huệ thì tốt nhất nên làm theo lời ông. Chỉ là, điều anh chưa từng cân nhắc đến chính là những việc làm của cha anh đối với những con người không thể nhận được công bằng thông qua luật lệ và thủ tục thông thường lại chính là thứ công lý hiếm hoi mà họ có thể chạm tới.
Anh không thể phản bác An Quỳnh, bởi cô hoàn toàn hiểu rõ mình đang làm gì. Cô sẵn sàng trả giá, đơn giản vì cô không còn lựa chọn nào khác.
"......"
Sự im lặng của Michael khiến người ta thấy đáng sợ. Khi anh dùng đôi mắt sâu thẳm không thể đọc ra cảm xúc nào ấy nhìn cô, An Quỳnh cảm giác như tim gan mình cũng run lên khe khẽ.
"Dù sao thì người Trung Quốc chúng tôi cũng hiểu rất rõ, nợ thì nhất định phải trả. Với tôi, tất cả những gì Don đã làm đều là nhân nghĩa, đã giúp tôi thực hiện được ước mơ của mình."
Thật ra cô biết mình đang cố tình đi ngược với anh, chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh. Rõ ràng việc anh chủ động nói ra những điều ấy không phải để nghe đạo lý lớn lao, nhưng An Quỳnh vẫn lựa chọn kết thúc câu chuyện theo cách này.
Cô hoàn toàn không ngờ rằng nhà hàng này cũng nằm dưới sự bảo hộ của mafia!
Ai mà đoán được tầm ảnh hưởng của gia tộc Corleone lại lan đến tận nơi này. Khoảnh khắc cô thấy quản lý nhà hàng đứng ra làm chứng cho Michael, trong lòng cô lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, cả người gần như hoảng loạn.
Ban đầu, cô chỉ định cùng anh ăn một bữa cơm, nếu có cơ hội thì nắm lấy, không được thì coi như chẳng có gì xảy ra. Bố Già cũng sẽ chẳng hay biết gì.
Nhưng giờ đây, quản lý nhà hàng đã âm thầm chứng kiến tất cả, điều đó đồng nghĩa với việc rất có thể ông ta sẽ trung thực báo cáo mọi chuyện. bao gồm cả nội dung cuộc trò chuyện của họ.
Một Bố Già với xuất thân là mafia có thể sống sót qua vô số cuộc tranh đấu giữa các băng đảng chắc chắn là người đa nghi. Vito nghĩ thế nào cũng đều có khả năng, vì vậy cô buộc phải xóa bỏ mọi nghi ngờ có thể nhắm vào mình. Chỉ chưa đầy một giây khi não bộ đơ ra, An Quỳnh đã nhanh chóng đưa ra đối sách, đội cho Vito Corleone một chiếc mũ.
Cô trực tiếp áp dụng công thức quen thuộc: nịnh đúng chỗ, không sợ lãnh đạo hỏi thăm.
Vừa thể hiện sự biết ơn sâu sắc đối với sự giúp đỡ của Vito, vừa ngầm khẳng định mình không hề có ý định tiếp cận cậu con trai út của ông, lại còn thử thuyết phục Michael thay đổi suy nghĩ, cho thấy cô thực sự đứng về phía Vito.
Còn Michael nghĩ thế nào thì không quan trọng đến vậy. Nếu anh cho rằng cô đang tâng bốc cha anh, cảm thấy quan điểm không hợp — thế lại càng tốt. Anh sẽ tự nhiên thất vọng rồi mất hứng thú với cô.
Như vậy, cô cũng không cần phải trở thành tâm điểm chú ý không đáng có trong trường — một mũi tên trúng nhiều đích.
Nghĩ kỹ lại, nếu gạt bỏ lớp hào nhoáng được điện ảnh tô vẽ, thì Vito Corleone quả thực đúng là một Gangstar, hình mẫu lý tưởng trong mắt mafia.
Sau một khoảng im lặng kéo dài, ánh mắt của Michael Corleone trở nên u tối hơn. Không ai biết anh đang suy nghĩ điều gì. Anh không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ bình thản cất tiếng: "Tôi hiểu ý của em. Cha tôi hẳn sẽ rất vui khi có người thực lòng công nhận sự nghiệp của ông. Nhưng hôm nay đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, buộc phải dừng lại ở đây. Tôi còn vài việc cần xử lý, những câu chuyện ấy để sau hãy nói."
Anh dừng một chút, quay đầu đi, không còn nhìn cô nữa: "Nếu em vẫn còn muốn nghe."
"Lúc nào tôi cũng muốn nghe cả. Lần sau để tôi mời anh một ly nhé." An Quỳnh như thể chẳng nhận ra điều gì khác thường, vẫn giữ phép lịch sự, nhìn Michael và nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh đã đứng ra bênh vực tôi và bạn tôi, Mike."
"......"
Chiếc khăn tay An Quỳnh đưa anh đã sớm mất đi hơi lạnh, nhưng Michael vẫn im lặng. Anh áp chiếc khăn ẩm đã hơi ấm ấy lên má mình, cho đến khi An Quỳnh chào tạm biệt.
"Tôi cũng phải về trường rồi, buổi chiều còn rất nhiều việc phải làm. Tạm biệt nhé, Mike!"
"Tạm biệt, cô Joan."
Michael gật đầu, sau đó dặn quản lý chuẩn bị cho An Quỳnh một phần ăn nhẹ, rồi rời khỏi nhà hàng. Bữa ăn này cuối cùng lại vô cùng thịnh soạn, quản lý cũng không thu tiền của cô. Khi cô rời đi, cô để ý thấy ông ta nhấc ống nghe điện thoại lên.
Dù sao đi nữa, chỉ cần Bố Già chưa cho người tới tìm cô nói chuyện, cô sẽ tiếp tục coi như không có gì xảy ra........
Khi tất cả các tiết học buổi chiều kết thúc, An Quỳnh vẫn ở trong văn phòng giáo sư để hoàn thành việc chấm bài. Nhưng đáng tiếc là, cô chẳng thu hoạch được bao nhiêu.
Bởi sự việc xảy ra vào buổi trưa đã giúp cô khoanh vùng sơ bộ nghi phạm, cô cố tình ưu tiên lấy bài của Oberlin và những người kia ra trước. Thế nhưng sau khi đối chiếu, cô phát hiện nét chữ hoàn toàn khác với trên bức thư đe dọa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!