Ôi, chết tiệt!!
Diễn biến bất ngờ này khiến An Quỳnh chết lặng. Michael đột nhiên bộc lộ một sự hung bạo chưa từng thấy, bởi so với lời nói, nắm đấm của anh còn nhanh hơn. Giống hệt một tay mafia thực thụ, anh không buông lấy một lời cảnh cáo nào, chỉ túm lấy cậu sinh viên ăn nói hỗn xược kia rồi nện từng cú đấm nặng nề vào mặt đối phương.
Những huấn luyện từng trải qua trong quân đội giúp anh nhanh chóng chiếm thế thượng phong, nhưng đối phương quá đông. Chẳng mấy chốc, một người khác đánh trúng khóe mắt anh. Giữa những tiếng chửi rủa vang lên, họ giữ chặt cánh tay anh, mấy thanh niên trẻ lập tức lao vào ẩu đả thành một đám hỗn loạn.
"Mày chết chắc rồi, thằng Ý khốn kiếp!"
Tiếng gào thét phẫn nộ vang lên, họ va đổ cả bàn ăn của những vị khách xung quanh, làm đổ tung đĩa thức ăn và ly rượu. Chiếc áo vest đắt tiền hoàn toàn bị thức ăn làm bẩn.
"Lạy Chúa, có ai đó mau ngăn họ lại! đi"
"Bình tĩnh nào, các quý ông!"
Tiếng hét thất thanh vang lên khắp nơi, các phục vụ buộc phải lao tới cố gắng tách họ ra, nhưng hoàn toàn không thể khống chế tình hình.
An Quỳnh đứng chết trân tại chỗ, luống cuống không biết làm sao. Cô liếc nhìn chai rượu trên bàn đến ba lần, do dự một hồi rồi cuối cùng vẫn quyết định không ra tay giúp đỡ. Không phải cô không muốn làm gì, mà là cô biết rất rõ chỉ cần cô động thủ, rắc rối của cô sẽ nghiêm trọng hơn đám người da trắng kia gấp nhiều lần, và khi đó sẽ chẳng có ai cứu nổi cô.
Ít nhất, không thể ra tay trong hoàn cảnh bị người khác nhìn thấy.
Cô dĩ nhiên không để tâm đến mức độ chế giễu đó, nhưng Michael Corleone là người sau này sẽ trở thành ông trùm mafia quyền lực bậc nhất nước Mỹ. Có lẽ anh có thể nhẫn nhịn những lời sỉ nhục khi bất lợi, nhưng với tư cách một người đàn ông, nếu trong lúc theo đuổi một cô gái mà chỉ đứng nhìn người khác xúc phạm cô ấy, thì câu chuyện coi như chấm dứt, tốt nhất là bỏ cuộc ngay từ đầu.
Chỉ là tình hình hiện tại thực sự rất rắc rối.
Dù rằng trong thời đại này, những người có thể học đại học đều thuộc tầng lớp trung lưu, đánh nhau một trận cũng không phải chuyện lớn, bởi gia tộc Corleone hoàn toàn có thể dàn xếp ổn thỏa. Điều An Quỳnh lo lắng hơn là nếu chuyện này truyền đến tai Bố Già, ông sẽ nghĩ gì, và những hệ lụy sau đó đều là thứ không thể đoán trước.
Thấy đã có khách chạy ra ngoài gọi cảnh sát, An Quỳnh hiểu rất rõ không thể để chuyện này bị làm lớn. Bộ não của cô vận hành với tốc độ chóng mặt, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt một người trong số họ, rồi bất ngờ lớn tiếng quát:
"Dừng tay lại, Oberlin! Anh tấn công và làm nhục bạn học chỉ vì chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, cha anh mà biết được thì sẽ nghĩ thế nào?"
Cô không hề ngừng lại, gần như nói một hơi liền mạch:
"Nếu con trai của thị trưởng không những không làm gương mà còn gây thêm mâu thuẫn sắc tộc ngay trong trường đại học, tôi nghĩ tất cả các sắc tộc thiểu số đều sẽ có ý kiến. Điều đó e là sẽ không có lợi cho lá phiếu sau này của ông ấy, tổng thống cũng sẽ chẳng thích chuyện như vậy đâu!"
An Quỳnh nhớ rất rõ bọn họ. Cha của một trong số đó chính là thị trưởng thành phố Manchester — một thân phận buộc người ta phải cẩn trọng từng bước.
Bởi chỉ cần một vụ bê bối nổ ra cũng đủ ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của ông ta. Từ lâu cô đã âm thầm điều tra bối cảnh của tất cả mọi người trong trường, chính là để nắm giữ điểm yếu của họ trong tay, đề phòng những tình huống như thế này.
"......"
Những lời của cô cuối cùng cũng khiến ba người kia dừng lại. Họ khó tin mà quay đầu nhìn An Quỳnh, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng. Ngay cả Michael vốn đang trong cơn phẫn nộ tột độ cũng thoáng chốc mà hoàn toàn bị phân tâm. Trên gương mặt anh lướt qua một tia kinh ngạc, pha trộn những cảm xúc khó gọi tên, ánh mắt anh như bị hút chặt, không thể rời khỏi cô.
"Cô nói nhảm cái gì vậy?! Rõ ràng là thằng Ý kia ra tay trước!"
Sau khi hoàn hồn, Oberlin tức đến méo mó cả gương mặt, trừng mắt đe dọa An Quỳnh: "Câm miệng! Đừng nhắc đến cha tôi! Với lại cô chứng minh được sao? Chỉ dựa vào lời khai của cô à? Các người không có bằng chứng!"
"Anh có thể kiên trì với cách nói của mình, nhưng chúng tôi cũng có thể thử xem."
An Quỳnh vừa định nói tiếp thì đúng lúc đó, quản lý nhà hàng đột nhiên bước ra, cất tiếng ngắt lời mọi người.
"Chúng tôi sẽ cung cấp bằng chứng cho ngài Corleone."
Lời nói của ông ta một lần nữa khiến tất cả rơi vào im lặng. Ông tiến đến trước mặt Michael, cúi người hành lễ với chàng trai trẻ mà lúc này không ai có thể đọc vị cảm xúc thật.
"Chào ngài Corleone. Cửa hàng chúng tôi từ trước đến nay vẫn luôn nhận được sự quan tâm của cha ngài. Chúng tôi vô cùng xin lỗi vì sự việc hôm nay. Sau này sẽ càng cẩn trọng hơn, những vị khách thiếu lịch sự sẽ không được tiếp đón."
"?!!"
Diễn biến đột ngột này khiến mấy thanh niên kia hoàn toàn sững sờ. Họ trố mắt nhìn Michael hồi lâu, rất nhanh sau đó khóe mắt của Oberlin đã giật giật, không cam lòng gào lên: "Các người dám đối xử với tôi như vậy sao?! Các người biết cha tôi là ai không?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!