Chương 29: Chap 29

ஐ•.ღ•1ทụ ςườเ... ๒ỗทﻮ tคภ tђàทђ ทướς ๓ắt.....! •.ღ•ஐ

ஐ•.ღ• 1 ђạทђ קђuς ́.. ๒ỗทﻮ ђóค tђàภђ đคย tђươทﻮ. •.ღ•ஐ

ஐ•.ღ•1 tìทђ ץêม.. ปụt ๒คץ tг๏ภﻮ pђút ςђốς..! •.ღ•ஐ

ஐ•.ღ•ςó 1 ภﻮườเ ... ℓặทﻮ ℓẽ кђóς ปì 1 คเ..! •.ღ•ஐ

ஐ•.ღ• ทђớ ๓ột ภﻮườเ ๓à кђôทﻮ dá๓ ภóเ...... •.ღ•ஐ

tг๏ทﻮ tเ๓..! •.ღ•ஐ

ஐ•.ღ• ςố lạทђ lùทﻮđể qยêท đเкý ứς........................ •.ღ•ஐ

d'x AlØnë'ƍミ☆

Thời gian thấm thoát cũng đã trôi qua 3 ngày mệt mỏi. Hiện tại Thiên My đã được đưa từ phòng hồi sức sang phòng cao cấp để dễ cho việc điều trị. Xung quanh khắp căn phòng đều trang bị những người đàn ông khoát vest đen bặm trợn, ai cũng có thể nhận ra họ là những con người làm công việc vệ sĩ. Do Gia Phong sợ nó sẽ bị xảy ra chuyện nữa nên đã cho vệ sĩ phân bố khắp nơi bao quanh căn phòng bệnh.

Ở trong phòng bệnh, trên một chiếc giường trắng tinh như được những bông tuyết bao phủ, người con gái xinh đẹp tựa thiên thần vẫn nằm im lặng ở đó. Đôi mắt chưa hề được mở ra.

- Haizzz nhanh tỉnh lại đi mà Pi, mày làm tao lo quá, hức.

Ngồi ghế thân nhân kế bên, một người con gái xinh đẹp không kém là bao nhiêu thở dài lo lắng rồi lại nấc nhẹ lên dường như sắp khóc. Làm sao đây?? Cô đã nghe Gia Phong nói vài ngày tới nó sẽ tỉnh, tại sao bây giờ lại chưa tỉnh nữa chứ. Ba ngày đâu phải là quá ngắn. Cô sẽ lo lắng đến chết mất, hắn thì đã đi lấy thuốc cho nó và hỏi thêm một số chuyện, còn anh thì đã đi mua thức ăn cho cả đám, chỉ vì anh sợ cô không ăn mà sẽ lại ngất thì nguy.

Dường như do sự lo lắng quá hạn mà Kim Châu đâu để ý được đôi hàng mi cong dài của cô gái nằm trên chiếc giường kia đang run run rồi từ từ khó nhọc hé ra hoàn toàn.

- Châu.

Giữa không gian tràn đầy cái cảm xúc được gọi là lo lắng dường như mọi thứ trở nên cô đặc lại trước một âm thanh ngọt ngào quen thuộc được phát ra từ đôi môi trắng bệch.

Kim Châu nghe được liền giật mình, là tiếng của Thiên My, tiếng của nó, nó... đã tỉnh rồi sao?? Nghĩ vậy, cô lập tức ngước khuôn mặt mình lên mà nhìn.

Tích /// Tắc... Từng giây từng phút nhẹ nhàng mà trôi qua. Lại một tiếng khóc vang lên trong sự vui mừng vỡ òa của căn phòng. Một cô gái không kìm nén được sự vui mừng mà nhào tới ôm chầm lấy thiên thần trên giường.

- Oaaa My huhu... sao giờ... hức... mày mới tỉnh... hức... biết tao lo lắm không... hức.. còn có cả Gia Phong và Phan Huy nữa... hức.

Kim Châu cúi xuống, nước mắt tèm lem mà ôm lấy cơ thể oán trách, kể lể không thôi.

Thiên My nhìn thấy cô như vậy thì bật cười yếu ớt. Từ khóe môi khô khan dần dần mở ra nói vài chữ trêu cô.

- Tao chưa chết, đừng khóc.

Kim Châu biết mình bị chọc, liền nhăn mặt định nói gì đó nhưng lát sau lại chạy vọt đi, cũng may là bị Thiên My kéo tay lại, nó nheo đôi mắt của mình mà khó hiểu hỏi cô. Nó mới tỉnh lại mà, sao tự nhiên cô muốn bỏ đi đâu.

- Mày đi đâu?

- Đi tìm bác sĩ nhờ kiểm tra ày lại.

Kim Châu nhíu mày, nhăn mặt như khỉ mà nhìn nó cất giọng nói đều đều. Trong lòng cô thật sự chưa hề yên tâm về sức khỏe của nó tý nào.

- Tao khỏe rồi, ngồi đây kể chuyện tao nghe đi.

- Kể chuyện?

Kim Châu trợn mắt hỏi ngược lại Thiên My. What? What? Phải không chứ? Nó bị quánh tới "điên" luôn rồi à? Khi không lại bảo cô kể chuyện nó nghe. Nó có phải con nít đâu chứ?? Càng nghĩ cô càng thấy bất bình thường nha.

Mà bên phía Thiên My khi nhìn thấy được cái vẻ mặt không thể tin của Kim Châu thì đôi môi chỉ khẽ cong lên hình thành một nụ cười ban mai yếu ớt cũng không kém phần gượng gạo. Thật ra là lúc nãy nó có nghe thấy cô nhắc đến tên hắn nên...

- Tao muốn mày kể mọi chuyện trong lúc tao hôn mê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!