Chương 28: Chap 28

Mẹ tặng con thân xác.

- Xã hội dạy con làm người.

- Mẹ dạy con tiền luôn thua tình cảm.

- Xã hội nói rằng không có tiền tình cũng bằng không.

- Mẹ bảo con nhan sắc không quan trọng.

- Xã hội đe rằng không có nó con mất người yêu....

Chỉ có cha mẹ yêu con vô điều kiện

- Còn ngoài kia cần điều kiện mới yêu con.

cái nơi to lớn chết chóc được gọi là bệnh viện. Trong một căn phòng bệnh bình thường, có một khung cảnh rất ư là lãng mạn đang diễn ra. Người con trai nằm trên chiếc giường bệnh vòng tay sang eo của cô gái kéo sát lại dường như không còn lấy một chỗ hở. Khuôn mặt nam tính vùi vặt vào mái tóc đen suông dài hít thở. Bên kia, cô gái nọ vẫn không hay biết gì mà cựa mình, khó thở mà vùng vẫy mạnh.

Cái gì mà cứng ngắt thế này???

- UI DA.

Một tiếng thét vang lên kèm theo đó là thân ảnh to lớn lao như tên bắn rớt xuống khỏi giường bệnh. Khuôn mặt của chàng trai nào đó liền tỉnh ngủ nhăn nhó xoa xoa lưng mình như một bà cụ 80 tuổi. Sau đó chàng trai lập tức hét lên.

-CHÂU, em ác vậy?

Cô gái nghe ai hét tên mình lên thì liền giật mình, tim như muốn lọt ra khỏi các dây thần kinh. Rõ ràng trong đây chỉ có mỗi cô mà. Theo hướng âm thanh, cô nhìn xuống ngay lập tức khóe môi liền giật giật.

- Sao anh ở đây?

Phan Huy trừng mắt hung hăng nhìn Kim Châu, chỉ do cái giường nhỏ quá nên anh sợ té nên mới ôm cô sát như vậy mà. Ai ngờ đâu chính cô lại vùng vẫy làm anh dù có ôm sát cỡ nào cũng bị lọt xuống. Nghĩ vậy anh lập tức đứng lên đi lại chỗ Kim Châu.

- Em còn nói nữa, là do em ngất xỉu nên anh mới vào đây.

- Ngất xỉu... thế, thế còn Thiên My sao rồi, hả?

Kim Châu lẩm bầm trong miệng từ "ngất xỉu" sau đó thì giật mình nhớ ra chuyện quan trọng gì đó cô liền quay phắt sang anh lắc mạnh như một tấm giấy mỏng.

- Không biết.

Đối với hành động của cô, anh không quan tâm lắm nên chỉ trả lời dứt khoát hai từ làm Kim Châu cứng mình. Lập tức đẩy anh ra nhanh chân leo xuống giường bệnh chạy vọt đi.

RẦM!!! Không gian thoáng chốc chỉ còn lại một tiếng tung cửa mạnh mẽ và một bóng người đã khuất.

Phan Huy nhìn ra cánh cửa mà tức giận. Gì chứ, tưởng anh là đồ chơi à, lúc cần thì giữ lúc không cần thì đẩy sang một bên. Tuy tức như vậy nhưng anh cũng nhanh chóng mà chạy theo cô để quan sát tình hình.

********

-Chị, cho tôi hỏi bệnh nhân tên Hoàng Thiên My bị sốc thuốc vừa nãy được cấp cứu đâu rồi?

Kim Châu đứng ở chỗ một nữ y tá xem sổ sách hỏi, trong lòng điên dại lo lắng cho nó, cô đã chạy lại phòng cấp cứu nhưng mà chẳng nhìn thấy ai cả nên đành phải nhờ chị y tá.

- Bệnh nhân ấy được chuyển sang phòng hồi sức năm lẻ hai (502) rồi.

- Cảm ơn.

Nghe được kết quả, Kim Châu chỉ khẽ quăng lại hai chữ rồi chạy vọt đi, ngay lúc này cô muốn gặp nó ngay lập tức, không biết lúc cô ngất đi thì nó có làm sao không. Chết thật.

Tiếng bước chân của Kim Châu lại không ngừng chạy vội vã trên hàng lang của bệnh viện càng lúc càng lớn dần dần lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!