Chương 26: Hãm Hại Tàn Ác (2)

Tôi có rất nhiều lớp mặt nạ.

- Mặt nạ dịu dàng khi ở bên anh.

- Mặt nạ lanh chanh khi ở bên lũ bạn.

- Mặt nạ khốn nạn khi đứng trước kẻ thù.

- Mặt nạ u sầu khi một mình lặng lẽ.

- Mặt nạ vui vẻ khi ở bên người thân.

Vì thế... Đừng trách tôi GIẢ TẠO, chỉ vì cảm

xúc của tôi với mỗi người khác nhau mà

thôi.

______

Hai ngày ngắn ngủi thấm thoát lại trôi qua. Thiên My vẫn vậy, hơi thở đều đều nằm trong phòng bệnh 537 trên chiếc giường trắng toát. Kế bên cạnh là gương mặt nam thần xinh đẹp của một chàng trai quen thuộc đang ngủ say.

-Gia Phong, dậy đi.

Kim Châu tay cầm một túi trái cây to lay mạnh người Gia Phong. Haizzz nói mới nhớ có ai canh người bệnh mà ngủ quên như hắn không, chắc mệt mỏi lắm đây. Hai ngày qua rồi mà Thiên My cũng chưa hề động đậy huống chi là mở con mắt ra. Càng ngày cô càng thấy lo lắng không thôi.

Gia Phong nghe tiếng kêu lớn còn thêm tiếng thở dài thì choàng tỉnh dậy sau cơn mê. Đôi mắt từ từ mở ra thì đã thấy bóng dáng nhăn nhó của Kim Châu đang đứng rồi. Hai hôm nay, có lẽ với ai ai là một thời gian ngắn ngủi nhưng đối với hắn là một chuỗi dài để chờ nó tỉnh dậy. Từng mũi kim đồng hồ đã quay qua 48 giờ. Hắn không biết bao giờ nó mới tỉnh đây.

Kim Châu nhìn biểu hiện trên gương mặt phờ phạc của hắn thì cũng hiểu, khẽ hơu hơu tay mình.

-Gia Phong, anh không sao chứ?

Hắn nghe cô gọi thì bừng tỉnh. Vội rời ghế đứng dậy. Môi hơi nhếnh lên nói.

-Không sao, cô ngồi đi.

-À cảm ơn nhưng anh nên đi ăn tý gì đi, Phan Huy ở ngoài đó.

Cô thân thiện nhắc nhở nhưng khi nói đến tên của anh thì mặt lại ửng đỏ lên vô cùng đáng yêu.

Gia Phong khẽ cười nhạt, trong lòng cũng biết chuyện gì đang xảy ra.

-Vậy cô trông chừng Thiên My dùm tôi.

Nói xong, hắn xoay lưng bước ra ngoài định đi ăn uống cùng Phan Huy chứ thật sự hắn không thích khi nó tỉnh, lại thấy bản thân hắn xấu xí hơn những thằng con trai khác thì khổ.

Cạch /// Cửa phòng bệnh đóng lại.

Ở bên trong Kim Châu bễu môi nhìn cánh cửa.

"Vậy cô trông chừng Thiên My dùm tôi"

Xùy xùy, có cần lo lắng quá đáng như thế không. Cô cũng là bạn thân nó mà, trông chừng nó là điều đương nhiên. Khẽ cười cô quay sang nhìn nó.

-Phan Huy mới tặng tao cái nhẫn nè, mày nhanh tỉnh đi để còn cho Gia Phong tặng nhẫn mày nữa.

Cô cười, tự mình độc thoại quả là điên mà. Nhưng chỉ có những lúc nó hôn mê như thế này thì cô mới dám nói ra như vậy. Nếu không thì sợ khi nó tỉnh lại, nó sẽ chọc cô đến chết mất.

Giơ lấy một cái khăn nhỏ thấm nước kế bên thoa lên đôi môi của nó, cô khẽ mấp máy nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!