Trong mắt các nhân vật trong phim, Từ Tiên Tiên chết do tự sát không rõ nguyên nhân.
Tuy nhiên, trong kịch bản đã viết rõ nguyên nhân cái chết của Từ Tiên Tiên, và họ cần quay lại cảnh này.
Vào lúc 1 giờ sáng, Từ Tiên Tiên đang ngủ say trên giường, bỗng nhiên trên cửa sổ ký túc xá xuất hiện một khuôn mặt.
Một cơn gió lạnh thổi qua, một cái bóng đen mờ mịt bất ngờ hiện lên trong phòng ký túc. Nó từ từ quay người lại, dưới mái tóc dài là một khuôn mặt trắng bệch. Sau khi xác định phương hướng, cái bóng lao mạnh về phía người đang nằm trên giường.
Khoảnh khắc tiếp theo, cái bóng đen biến mất, Từ Tiên Tiên ngồi bật dậy từ giường.
Đôi mắt cô ấy mở to tròn, con ngươi đã hoàn toàn biến thành màu đen. Khóe miệng nhếch lên, tạo thành một nụ cười kỳ quái.
Cô ấy như một con rối, chậm rãi bò xuống giường, tìm thấy cây bút bị lãng quên trong góc, rồi trở lại giường và nằm xuống. Cuối cùng, cô ấy dùng cây bút đó để tự sát.
Sau khi chết, khuôn mặt cô ấy vẫn giữ nụ cười quái dị ấy.
Sau khi cảnh quay này hoàn thành, diễn viên đóng vai Từ Tiên Tiên đang nằm trên giường bước xuống, người hóa trang cho cô ấy không khỏi lùi lại hai bước.
Cô ấy cảm thấy bộ phim này thật sự thử thách chuyên môn của mình với tư cách là một chuyên viên trang điểm.
Thực tế, Tần Nhạc cũng cảm thấy bộ phim này thử thách cả chuyên môn đạo diễn của cô.
Người ngồi sau màn hình giám sát và những người có mặt tại phim trường nhìn thấy hai thứ hoàn toàn khác nhau. Người khác nhìn thấy các cảnh rời rạc, chưa qua xử lý, xung quanh diễn viên có ánh sáng, có rất nhiều nhân viên làm việc. Dù cảnh quay có đáng sợ đến đâu, cảm giác sợ hãi cũng không quá sâu sắc.
Nhưng những gì được nhìn thấy qua màn hình giám sát là chỉ có cảnh diễn của các nhân vật, như thể đang xem một đoạn phim giám sát thực sự. Đặc biệt, diễn xuất của diễn viên đóng vai Từ Tiên Tiên rất tốt, khiến cảm giác quái dị và kinh dị được thể hiện một cách sống động.
Không ai quy định rằng đạo diễn phim kinh dị không được sợ ma, và Tần Nhạc dần nhận ra một vấn đề nghiêm trọng mà trước đây cô đã bỏ qua... Có lẽ cô cũng hơi sợ ma!
Trước đây khi viết kịch bản, mọi thứ đều diễn ra vào ban ngày nắng đẹp, không cần phải thức đêm tăng ca.
Khi đó, cô chỉ cảm thấy kịch bản của mình khá đáng sợ, hoàn toàn không ý thức được rằng những cảnh đáng sợ này cần được quay bởi chính tay cô và còn phải xem lại nhiều lần.
Phim kinh dị là thứ mà có người không sợ tí nào, nhưng cũng có người xem một lần sợ một lần, hoàn toàn không có khả năng "miễn dịch".
Có lẽ cô thuộc về nhóm sau.
Diễn viên có thể từ chối, nhưng đạo diễn thì không.
Kịch bản do chính cô viết nên dù sợ chết thì cũng phải quay cho xong.
Tần Nhạc xoa xoa đôi bàn tay lạnh lẽo, khi quay đầu lại, cô thấy Trác Nam đang quấn chặt áo khoác.
Hai người chạm mắt nhau, Trác Nam nói nhỏ: "Đạo diễn Tần, cô nghĩ thế nào mà lại nghĩ ra mấy thứ ma quỷ như thế này?"
Tần Nhạc: "...... Bí mật thương mại."
Trác Nam: "Cô không thấy bí mật thương mại này có hơi quá đáng sợ à?"
Khuôn mặt Tần Nhạc vô cảm: "Mới chỉ là ngày đầu tiên thôi."
Câu nói này không biết là nói với Trác Nam hay tự nói với chính cô. Dù sao thì bây giờ họ đều cùng chung một con thuyền, không ai có thể nhảy xuống. Chính vì đây mới chỉ là ngày đầu tiên nên Trác Nam càng khó chấp nhận hơn.
Khi đọc kịch bản, anh ta không thể tưởng tượng được những con ma trong kịch bản thuộc dạng tồn tại gì, chỉ nghĩ rằng việc có người chết ngay từ đầu sẽ tăng cường cảm giác hồi hộp.
Nhưng khi đoạn này được quay xong, anh ta mới nhận ra rằng, đây hoàn toàn không phải là cảm giác hồi hộp gì cả.
Khi nhớ lại trò chơi Bút tiên ở đầu phim và các quy tắc của trò chơi, tất cả đều khiến người ta càng nghĩ càng cảm thấy rùng rợn.
Ngày đầu tiên quay phim [Kinh Hồn], các diễn viên cảm thấy cũng tạm ổn, nhưng tối đó, những khán giả bên ngoài xem phim lại không thể ngủ ngon giấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!