Chương 46: Diêm dẫn

(diêm: muối, dẫn: đơn vị trọng lượng, hai trăm cân là một dẫn. Phép bán muối lấy dẫn để tính nhiều hay ít, nên chỗ bán muối gọi là dẫn ngạn , số bán được bao nhiêu gọi là dẫn ngạch . Các hàng hóa khác cũng có khi dùng chữ ấy như: trà dẫn số trà bán được, tích dẫn số thiếc bán được.

=> diêm dẫn: 1 loại tương tự như ngân phiếu, nhưng có trị giá nhỏ, lấy đơn vị đo là muối chứ không phải lượng bạc, ngày xưa muối cũng quý tương đương với vàng, bạc.)

Bất quá nghĩ là nghĩ vậy, chứ Thẩm Liên có thể tiến vào thái miếu và đảm nhiệm chức vụ chủ trì buổi lễ mà không bị làm sao thì việc thu chút "quà gặp mặt" lần này, chỉ cần tìm một cái lý do tốt đẹp nào đấy rồi đi vào cung nịnh nọt một phen, khẳng định là Thuần Đức đế sẽ nhắm một mắt, mở một mắt rồi cho qua ngay thôi.

Sự tình quả đúng như Lâu Cảnh đã dự đoán, "quà gặp mặt" được thu với khí thế hừng hực, nhóm huân quý trong kinh cũng đua nhau cho vay tiền đến thuận tay, còn Thuần Đức đế thì từ đầu đến cuối đều nhất trí không nói một từ. Nhất thời, người người trong kinh đều vui mừng hỉ hả, chỉ có nhóm quan viên phải đi vay tiền là méo mặt, vui vẻ không nổi mà thôi.

Nhưng dù bên ngoài có ầm ĩ, nhộn nhịp thế nào thì cũng không có quan hệ gì đến Lâu Cảnh. Hắn không hề tham dự mảy may vào đoạn mua bán này, chỉ cho Vân Bát đi điều tra xem những quan viên nào phải đi vay tiền, đặc biệt là những người đến mượn tiền của phủ An Quốc công, tất cả đều được ghi chép lại cẩn thận.

Đảo mắt liền tới mười ba tháng chạp, Thẩm Liên đã thu được một đống "quà gặp mặt" nặng tay, nhóm quan viên hồi kinh báo cáo công tác có nhà ở gần đều vội vàng trở về, còn những người có nhà ở quá xa thì chỉ có thể ở lại kinh thành chờ đón năm mới. Cuối cùng từng người bận bịu đã xong, bắt đầu an tâm chuẩn bị hàng tết.

"Sao ngươi không tham gia vào chuyện làm ăn kia?" Tiêu Thừa Quân hỏi Lâu Cảnh, lấy tính tình của hắn, với loại chuyện dễ kiếm tiền thế này thì hẳn là cũng thò một chân tham gia rồi chứ?

"Không có tiền." Lâu Cảnh lầu bầu, đem mặt chôn đến trước ngực Mân vương điện hạ.

Không có tiền? Tiêu Thừa Quân ngạc nhiên hỏi: "Không phải hôm trước ngươi vừa kiếm được một khoản lớn từ chỗ Thẩm Liên sao? Sao bây giờ lại nói không có tiền?"

Ngoài trời tuyết bay toán loạn, ngồi rất lạnh, sau khi dùng qua cơm chiều, hai người liền chui vào trong ổ chăn. Tiêu Thừa Quân tựa người vào đầu giường đọc sách, Lâu Cảnh liền tự động tiến sát vào trong ngực phu quân.

"Hơn phân nửa đều cầm đi đổi thành thương sao rồi." Lâu Cảnh vươn tay chậm rãi miêu tả hoa văn in ngầm trên áo của Mân vương điện hạ.

(thương sao là một từ cổ, thương: kho, vựa, chỗ để tồn trữ các loại như ngũ cốc,..; sao: tiền giấy, tiền tài => nó gần giống như hóa đơn hàng bây giờ ấy, thương sao chính là hóa đơn số ngũ cốc được chứa trong kho.)

Các nhà buôn, thương nhân giàu có thường đổi thương sao ở nạp lương, dân gian còn gọi là "bạch điều", chỉ dùng để đổi mấy thứ như diêm dẫn, theo quy đổi thì một hai thương sao sẽ đổi được một diêm dẫn, một diêm dẫn trị giá nửa lượng bạc.

(nạp lương: cách gọi của thời xưa, đây là một dạng giống như tiền trang hay ngân hàng bây giờ.

Bạch điều: hóa đơn tạm (một cách gọi khác của thương sao)

Quy đổi: 1, 2 thương sao = 1 diêm dẫn = 0,5 lượng bạc.)

Tiêu Thừa Quân nhíu nhíu mày, "Ngươi muốn kinh doanh muối sao?"

"Vào mùa đông không làm được muối, mà đa số mọi người lại sốt ruột muốn bán rẻ để lấy tiền mua sắm đón tết nên thương sao sẽ bị rẻ đi không chỉ một hai đồng." Lâu Cảnh vê vê ngón tay trên hoa văn hình rồng, thầm nghĩ nếu về sau được thay thế bằng nội sam màu vàng, trên mặt có thêu rồng năm móng vuốt, có lẽ lúc sờ vào sẽ thú vị hơn nhiều.

Nói cách khác, nếu trước đây thương sao có giá trị năm đồng tiền thì bây giờ Lâu Cảnh chỉ cần dùng một đồng tiền để mua.

"Sao lại lãi to đến vậy?" Tiêu Thừa Quân giật mình kinh ngạc, bởi vì kinh doanh muối kiếm tiền rất tốt nên nhóm thương nhân giàu có thường rất muốn nộp thuế bằng thương sao, nhưng nếu thương sao lại giảm giá đến vậy thì sau này còn có ai muốn nộp thuế nữa bằng cách này nữa, phỏng chừng sẽ trực tiếp đổi thành ngân phiếu để nộp lên cho triều đình. Mà đến lúc đó, quan phủ lại phải dùng bạc để mua lương thực, nếu phải trải qua hai lần chuyển đổi thế này thì sẽ lãng phí không ít tiền thuế và lương thực.

(Mọi người có thể hiểu thế này:

Lương thực -> thương sao -> nộp thuế cho triều đình, triều đình dùng số lương thực này để dự trữ luôn.

Lương thực -> ngân phiếu -> triều đình -> bạc ->mua lương thực dự trữ. Như vậy là mất 2 lần đổi và sẽ tốn kém hơn, cho nên anh Quân cau mày.)

"Bạch điều thì nhiều nhưng lại thiếu diêm dẫn, mà mấy năm gần đây muốn đổi diễm dẫn cũng không phải là chuyện dễ." Lâu Cảnh khẽ cười nói, "Huống chi mấy nạp lương ở Giang Nam đổi thương sao rất nhiều, nhưng đến mùa đông thì các cánh đồng muối lại không sản xuất được muối, diêm thương liền báo nguy, tự nhiên diêm dẫn cũng không đổi được."

Phần lớn các vựa muối ở phương Bắc đều tích trữ rất nhiều muối, nạp lương đổi diêm dẫn lại không nhiều lắm, còn ở Giang Nam thì ngược lại, hơn nữa, nếu muốn đổi bạch điều thành diêm dẫn thì cần có cấu kết với quan lại. Cho nên thương nhân ở phía Nam cũng hết cách, không thể nào đến được với quan phủ ở phương Bắc, chính vì thế mà đã tạo thành tình cảnh bạch điều vào mùa đông ở Giang Nam lại giảm giá đến vậy.

"Quan viên quản lý muối làm việc kiểu gì mà để nó hỗn loạn thế này?" Tiêu Thừa Quân cau mày buông quyển sách trên tay, thở dài thật sâu.

"Cũng không đến mức đại loạn." Lâu Cảnh vươn tay xoa xoa mấy nếp hằn vừa hiện lên trên trán của Tiêu Thừa Quân, "Vì hiện tại đang là thời cơ tốt, nếu chờ đến đầu xuân, phỏng chừng bạch điều sẽ tăng giá trị lên đến hai ba đồng đấy."

Sở dĩ hắn gấp gáp quyết định việc kinh doanh muối như vậy, không chỉ bởi vì vào cuối đông thương sao đang giảm giá mạnh, mà càng quan trọng hơn là vài ngày trước đó, chưởng quầy ở Tấn Châu đến đây đối chiếu sổ sách và nói cho hắn biết đã mua chuộc được quan viên quản lý muối mới được bổ nhiệm về Tấn Châu, bây giờ Tấn Châu lại đang tích trữ rất nhiều muối, chỉ cần cầm bạch điều đến đó là có thể căn cứ theo tiêu chuẩn cung ứng mà đổi diêm dẫn cho hắn.

Tiêu Thừa Quân nghe vậy, hơi nhẹ nhàng thở ra, nắm chặt bàn tay đang đảo loạn trước mặt y của Lâu Cảnh, "Vậy khi nào ngươi đem bạch điều đi đổi diêm dẫn?"

"Ngày mai..." Lâu Cảnh trầm mặc một lát, "Ngày mai ta sẽ đi Tấn Dương một chuyến." Chuyện lớn như thế, một cái chưởng quầy không thể nào đàm phán ổn thỏa, hắn phải tự mình đến gặp viên quan kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!