Chương 8: (Vô Đề)

Bò lên xẻng là hai con rắn đen gầy gò, tốc độ cực nhanh, cảnh sát kia thấy vậy liền hét lên, vứt cái xẻng đi.

Nhưng muộn rồi, con rắn đã bò lên cổ tay anh ta, đầu rắn hình tam giác ngược sắc bén cắn anh ta một cái.

Ngay khi anh ta định đưa tay còn lại chộp lấy thì con rắn tiếp tục đâm đầu vào vết thương, thân rắn trơn trượt đến mức khiến anh ta không thể bắt được.

"A! Đây là cái quái gì vậy!" Cảnh sát sợ hãi xua tay.

Nhưng con rắn như đỉa hút máu, tốc độ lại nhanh hơn gấp trăm lần, chỉ chốc lát, một nửa cơ thể của nó đã chui vào trong người cảnh sát.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, con rắn đen kỳ lạ đến mức khiến những cảnh sát còn lại có mặt ở hiện trường thậm chí không kịp phản ứng.

Tôi theo bản năng nhìn Mặc U, muốn anh giúp đỡ.

Anh nhìn tôi, nhướng mày, cười nửa miệng, rõ ràng là không có ý định hỗ trợ.

Nhưng đây là một mạng người!

Tôi mặc kệ lời dặn của bà ngoại là phải giấu dốt, vội duỗi tay ra sau đầu nhổ mấy sợi tóc dài, kêu lên: "Mau giữ anh ta lại!"

"Được!" Người đầu tiên hoàn hồn là đội trưởng Tần, đội trưởng Tần đá cảnh sát kia ngã xuống đất, một chân giẫm lên vai anh ta, còn chân kia đè lên khuỷu tay.

Con rắn đen đã khoan vào trong cổ tay, chỉ còn chừa lại cái đuôi lắc lư bên ngoài.

Tôi vội xắn tay áo anh ta lên, nhưng cổ tay đồng phục của anh ta cài cút, tôi không có cách nào giúp được.

"Haizz! Tiểu A Cửu vẫn hiền lành như vậy, cô đã nhắc nhở như vậy người ta còn không nghe, bây giờ vẫn còn muốn cứu." Mặc U thở dài, từ đâu đó lấy ra một con dao, chém nhẹ một cái, tay áo rách ra.

Lúc này chỉ còn sót lại đoạn cuối cùng của đuôi rắn.

Tôi không để ý tới Mặc U, lo nhìn chằm chằm hướng đi của đầu rắn, sau đó đặt sợi tóc chặn phía đầu rắn, tay trái giữ chặt không cho thân rắn chui vào sâu hơn.

Tóc là huyết dư (*), nơi cất chứa linh hồn, có thể trấn áp vật tà âm.

(*) Huyết dư: Người xưa cho rằng tóc là phần máu thừa sinh ra. Theo y dược cổ truyền, huyết dư có vị đắng tính hơi ấm và đặc biệt không chứa độc, điều trị trẻ con co giật, khóc dạ đề, đái ra máu, chữa đau rát tức căng ở bọng đái, máu cam chảy không dứt...

Thấy con rắn không chui được nữa, tôi thả ngón cái và ngón giữa của tay phải ra, dùng ngón cái ấn vào đầu rắn, bắt đầu ước lượng chiều dài, miệng lẩm bẩm: "Một thân, hai hồn, ba vô lượng âm hồn! Ra!"

Mọi thứ trên thế gian này đều có thể đo lường được.

Và rắn là loài khó đoán nhất.

Có lời đồn con người không thể đo kích thước và chiều dài của rắn bằng tay của mình.

Rắn có linh hồn, nếu dùng tay để đo đạc thì đến đêm chúng sẽ chui vào miệng hoặc mũi rồi dùng chính nội tạng của người đó để so sánh kích thước.

Cũng có loài rắn đi theo con người đểu so chiều cao, nếu người đó cao hơn hoặc nhấc một vật cao hơn nó thì nó sẽ tức giận đến mức tự lăn ra chết.

Nhưng nếu một người thấp hơn nó, sau vài giây chết sẽ là con người.

Sau khi ước tính được kích thước trọng lượng của rắn, tôi dùng ngón cái ấn chặt vào thân rắn, kéo nó về phía đuôi.

Theo động tác của tôi, cảnh sát kia hét lên như con lợn bị giết lấy thịt: "Đau quá! Đau quá!"

Đội trưởng Tần thấy vậy liền nhắc: "Rắn chỉ có thể tiến về phía trước không thể lùi, cứ thế này cũng không thể đẩy ra. Chuyện này quá kỳ quặc, hay là để anh họ cô rạch da kéo nó ra đi!"

"Đó không phải rắn!" Mặc U đứng bên cạnh, "Để Tiểu A Cửu của tôi nói cho anh biết đó là gì!"

Mặc kệ cảnh sát kia la hét, tôi ấn chặt ngón cái không buông, dùng sức kéo nó lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!