Chương 7: (Vô Đề)

Nghĩ đến thủ đoạn của Mặc U, trái tim tôi đau nhói.

Lúc này, Mặc U vẫn ôm tôi trong lòng, hừ lạnh: "Bản quân đã nói rồi, bây giờ cô ấy là của bản quân, ngươi lại dám động vào cô ấy!"

Anh tùy ý nhổ ngọn cỏ ven đường, quất vào người phụ nữ.

Lập tức, người phụ nữ và bà cụ bị khâu trong bụng kia cùng lúc hét lên.

Tôi rời khỏi vòng tay của Mặc U, ngước nhìn những đường khâu màu đen đó như những sợi dây rối nhanh chóng bao trùm lấy người phụ nữ, kéo cánh tay cô ta về phía tôi.

Bàn tay gầy như củi, khô như móng vuốt, trước móng tay màu xám đen còn dài hơn bàn tay đang nhỏ giọt máu đục ngầu.

Mặc U nhổ cỏ, trên cánh tay lập tức xuất hiện vết cháy đen.

Sợi chỉ đen vừa chạm vào lập tức bị cắt đứt, đồng thời có tia lửa đen lan theo sợi chỉ đen đến các vết khâu trong khoang bụng.

Cái đầu teo tóp của bà cụ lập tức phát ra tiếng cười khúc khích kỳ lạ, mái tóc bạc sau gáy lập tức tụ lại tạo thành một con rắn, ôm lấy cái đầu lao tới.

Tôi sợ đến mức vội lấy cái thước luôn mang bên người ra.

Nhưng còn chưa ra tay, Mặc U đã hừ lạnh, cầm cỏ đập vào đầu bà ta.

"Ầm", bộ tóc của bà ta bốc cháy, trong nháy mắt đã hóa thành tro.

Đầu bà ta rơi xuống đất như một quả bóng vỡ, nhưng bà ta vẫn lè lưỡi chống xuống đất, dùng sức nhích về phía trước, nhìn Mặc U chằm chằm: "Cậu không phải Quỷ Vương, Quỷ Vương không thể giết được ta, cậu là ai? Cậu..."

"Bà không xứng để được biết!" Mặc U ném nắm cỏ dại lên đầu bà ta.

Cái đầu bị cỏ dại bao phủ, bà ta lập tức tức mất đi giọng nói.

Cùng lúc đó, cơ thể của cô con dâu cũng ngã xuống.

Tôi nhìn Mặc U, trong đầu có vô số nỗi nghi ngờ.

Hai năm qua Mặc U dạy tôi viết chữ của ma quỷ, tôi có thể nhận biết được một nửa chữ được khắc bằng máu trên quan tài người: Quỷ vương U Minh

- Mặc U thánh quân.

Nhưng cái tên này rõ ràng không chính xác.

Quỷ vương không thể nào là thánh quân được!

Thập điện Diêm La Vương đều được gọi là minh quân, vậy thì sao quỷ vương sao lại được gọi là thánh quân chứ?

Mà bà cụ kia cũng nói anh không phải quỷ vương.

Vậy Mặc U là ai?

Trước khi mất tích, mẹ tôi biết nhà họ Trương không đáng tin nên cố ý lừa Mặc U đến chăm sóc tôi, chẳng lẽ vì Mặc U có thể ngang với nhà họ Trương sao?

"Tiểu A Cửu? Sợ rồi hả?" Mặc U ném thanh gỗ đi, đưa tay xoa đầu tôi.

Lòng bàn tay anh vẫn ấm áp như ngày nào nhưng tôi lại theo bản năng né tránh.

"Đồ vô lương tâm, giận đấy à?" Mặc U tới gần, mỉm cười, "Tôi không ngờ cô lại sợ như vậy, nhưng chẳng lẽ cô không muốn biết quan tài người là gì sao? Được rồi mà, sợ bà ta làm hại cô nên tôi đã xử lý bà ta rồi đấy, đừng giận nữa!"

Nói rồi, Mặc U vươn tay dùng sức ôm chặt lấy tôi.

Chỉ cần nhìn một cái là anh có thể biết tôi đang nghĩ gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!