Chương 49: (Vô Đề)

Lần đầu nghe đến cái tên "Quan Cửu" là thời điểm tôi và Tử Huyền đang tìm cách xử lý quái thú đằng sau cánh cửa dị giới, ông ta hỏi tôi: "Cái tên Quan Cửu thế nào?"

Sống cùng nhau mấy vạn năm, kề vai sát chiến hàng ngàn lần, tôi đã chứng kiến rất nhiều biểu cảm của Tử Huyền nhưng chưa từng thấy ông ta như vậy.

Ánh mắt như phát sáng mang theo khát vọng, không biết đang suy nghĩ cái gì, khóe miệng còn treo nụ cười.

Tôi biết ông ta đã có dấu hiệu nhập ma, nếu không gần đây dị giới đã không thường xuyên xảy ra nhiều bất thường đến thế.

Để trấn an ông ta, tôi gật đầu: "Cũng ổn."

"Con gái tôi tên Quan Cửu đấy." Tử Huyền cười.

Tôi sững sờ, nhìn phía sau ông ta.

Tôi với ông ta dù có con thì cũng chỉ là mấy thứ như hoa sen hạt sen gì thôi.

Con gái?

"Trương Thiên Nhất thì sao? Tên hay không?" Tử Huyền vừa cười vừa híp mắt nhìn tôi.

Lần này tôi không gật đầu.

Tử Huyền kiêu ngạo nói: "Đó là tên con rể tương lai của tôi, chắt trưởng của Trương Triết, sở hữu huyết mạch kim ô thuần dương. Bắt đầu là một, kết thúc là chín, vừa hay bắt tên nhóc đó phải trung thành với con gái tôi."

Nụ cười này tôi chỉ nhìn thấy trên khuôn mặt của một số hồn ma mới chết ở Vong Xuyên.

Mạnh Bà nói đó là nụ cười của cha già.

1

Quả nhiên Tử Huyền nhập ma.

Sự việc xác nhận điều này là khi tôi vừa mới chớp mắt, đột nhiên có một người phụ nữ bụng lớn mượn huyết mạch tương liên đến tìm tôi.

Cô ta nói đứa bé trong bụng là con của Tử Huyền, tên Quan Cửu, đã có hôn ước với chắt trưởng của Trương Triết tên Trương Thiên Nhất. Bây giờ Tử Huyền muốn ăn thịt thai nhi trong bụng, cô ta cầu xin tôi đưa cô ta ra khỏi u minh, cứu con gái của cô ta.

Quan Cửu vẫn còn trong bụng mẹ?

Thế thì lần trước Tử Huyền nhắc với tôi ngay cả cái bóng của Quan Cửu cũng chưa có!

Ngay cả con rể Tử Huyền cũng đã chọn, còn là người xuất chúng.

Mới đó ông ta đã muốn ăn thịt con gái mình?

Xem ra Tử Huyền đã nhập ma.

Người phụ nữ kia là truyền nhân của nhà họ Quan làm quan tài ma, sở hữu huyết mạch thuần âm, thai nhi trong bụng thừa hưởng huyết mạch của Tử Huyền toát ra hương sen, còn mang âm khí thuần khiết khiến tôi cũng say mê.

Tôi bỏ ngoài tai lời người phụ nữ kia, đến Vân Hải tìm Trương Triết trước, sau đó âm thầm quan sát tình hình của Tử Huyền thì phát hiện Tử Huyền nhập ma còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng.

Ông ta biết không đánh lại tôi nên ở trước mặt tôi luôn cố gắng tự khống chế.

Để bảo vệ "Quan Cửu" đáng thương chưa chào đời, tôi dùng căn nguyên của mình che giấu hương sen của cô ấy, sau đó đích thân đưa người phụ nữ kia ra khỏi u minh.

Nhưng suy cho cùng tôi đã không còn là cái người ở thời thượng cổ sơ khai, thương tích trăm năm trước chưa khỏi, chỉ áp chế hương sen của thai nhi thôi, tôi đã muốn ngã xuống.

Người phụ nữ kia cũng nhìn ra, hoặc có lẽ để tôi kìm chế Tử Huyền, cô ta hứa sẽ làm chiếc quan tài người cho tôi.

Uy danh của nhà họ Quan tôi đương nhiên có nghe nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!