Chương 47: (Vô Đề)

Trước khi đến cửa hàng quan tài, cha cứ nói mãi phải hủy hôn ước với nhà họ Quan, còn bảo Mã bà bà cầm theo hôn thư tới.

Từ đầu đến cuối Quan Cửu không hề biết sự tồn tại của hôn ước này.

Nhìn cô ấy bị người ta tính kế, tôi thế mà mất kiên nhẫn nói ra chuyện đó.

Cô ấy vẫn ngơ ngác nhìn tôi.

Mắt của bà thím kia đúng là bị mù, tưởng tôi đến từ hôn, còn nói bậy nói bạ, tôi trực tiếp sai người đuổi bà ta đi.

Quan Cửu chẳng thèm cảm ơn, vẫn cứ nhìn tôi như vậy.

Cô ấy chẳng biết hỏi tôi lâu ngày không gặp, đột nhiên tới tìm cô ấy là vì chuyện gì sao?

Tôi giận đến mức đau cả gan, vì thế chỉ bảo cấp dưới đưa quan tài sắt vào.

Tôi thầm nghĩ sau khi ổn định mọi việc xong, tôi sẽ tìm cơ hội tặng thuốc bổ âm cho cô ấy.

Cô ấy mười chín tuổi rồi, cũng sắp đến hai mươi, trước mắt có đồ bổ gì cứ bồi bổ trước, tôi sẽ cố gắng tìm nơi cực âm để chăm sóc cô ấy.

Long Linh ngửi thấy mùi hoa sen trên người cô ấy.

Cô ấy là con gái của Tử Huyền quân, có hương hoa là chuyện hết sức bình thường, nhưng không ngờ mùi hoa sen trên người cô ấy lại là của Mặc U quân.

Song chủ u minh hỗ trợ lẫn nhau, một người quản việc sinh tử, một người quản việc luân hồi.

Mặc U quân chính là người quản việc sinh tử!

Cha chỉ nói người chăm sóc cô ấy là quỷ vương nhưng không nói rõ là người nào, thế mà là người đứng đầu u minh.

Chỉ cần nhìn sự ăn ý ngầm của họ, theo trực giác, tôi biết hôn ước này chắc chắn sẽ phải hủy, không cần tôi giải thích nhiều.

Tâm trạng tôi lúc ấy cực kỳ tệ, ngay cả khi Long Linh nói việc tạo quan tài ma với cô ấy tôi cũng không nghe rõ, càng không biết phải mở lời về đống thuốc bổ âm như thế nào.

Mãi cho đến khi Mặc U quân bảo tôi đổi tên.

Thiên Nhất, Quan Cửu.

Ngay cả người ngoài huyền môn như Long Linh chỉ nghe thôi cũng hiểu đây là hai cái tên rất xứng với nhau, nhưng Quan Cửu thì chưa từng nghĩ đến.

Ngay cả tên Mặc U quân cũng không cho phép tôi xứng đôi với cô ấy thì sao có thể để tôi và cô ấy kết hôn được?

Chín năm trước, cái đêm tôi vừa đi, anh ta liền tới.

Chín năm nay anh ta là người đồng hành ngày đêm với Quan Cửu.

Anh ta bảo vệ quả tiên, đóa hoa quỳnh này...

Nhìn hoa quỳnh nở, quả tiên dần chín...

Đổi lại là tôi, tôi cũng không muốn ai tơ tưởng tới.

Huống hồ huyết mạch thuần dương của nhà họ Trương không thể bị cắt đứt.

Tôi đến cũng là vì hủy hôn.

Tôi làm gì có lập trường để phản bác chứ.

Đã không chiếm được, cần gì giữ cái tên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!