Chương 46: (Vô Đề)

Tôi là Trương Thiên Nhất.

Từ lúc có ký ức, ông cố đã nói cho tôi biết tôi có một cô vợ chưa cưới tên Quan Cửu, là huyết mạch của nhà họ Quan cùng Tử Huyền quân ở u minh, sở hữu dòng máu cực âm của cha mình.

Thế giới này pháp vu âm dương, hòa vu thuật số (*).

(*) Pháp vu âm dương, hòa vu thuật số (, ): Pháp là noi theo, hòa là điều hòa, âm dương là quy luật biến hóa trong tự nhiên. Thuật số là phép tu thân dưỡng tính. Âm dương là cái gốc của vạn vật, thuận với nó thì sống, trái với nó thì chết. Cho nên cần phải điều hòa mà thuận theo nó.

Cô ấy là âm, tôi là dương, chính là âm dương.

Tôi là một, cô ấy là chín, cộng lại là thuật số.

1

Bắt đầu là một, kết thúc là chín.

Khi học điều này, nhóm Minh Đạm cứ cười tôi: "Thiếu chủ, sau này có phải anh sẽ luôn trung thành với số chín không?"

Năm tôi mười hai tuổi, ông cố hấp hối nằm ngủ trong quan tài họ đột nhiên khỏe lại, nói sẽ đưa tôi đi gặp Quan Cửu.

Khi ấy tôi cứ thấp thỏm không yên.

Cha không đồng ý, mọi người ở Vân Hải đều khuyên ông cố, thậm chí cha còn giận quát: "Vì ông nói mình phải tử thủ âm giới nên con trai ông dẫn theo ba mươi hai bộ một đi không trở về. Bọn họ đi rồi, nhà họ Trương có thêm bao nhiêu cô nhi ông còn nhớ không? Con trai cháu còn chưa chào đời, ông đã lợi dụng nó làm giao dịch với Tử Huyền, bây giờ ông còn muốn dẫn nó đến nhà họ Quan, nó đi rồi có phải cũng không thể quay về đúng không!"

Trước giờ tôi chưa từng thấy cha phẫn nộ như vậy.

Nhưng ông cố vẫn dẫn tôi và A Lôi đi.

Tôi mặc bộ đồ đẹp nhất, mang đôi giày mình thích nhất, lúc ở trên xe nó dính chút bụi, tôi còn cố gắng lau chùi.

Ông cố xoa đầu tôi, cười nói: "Người nhà họ Quan ai cũng đẹp, rất xứng đôi với Thiên Nhất của ông."

Nhà họ Quan sống ở nơi cực âm, kinh doanh một cửa hàng quan tài qua bao đời.

Cửa hàng ấy trông rất cũ kỹ.

Quan Cửu ngồi xổm dưới đất bào gỗ, sắc mặt tái nhợt như đóa quỳnh ban đêm, tóc hơi ngả vàng.

Đây chính là dấu hiệu của người sở hữu huyết mạch cực âm, khí huyết ngưng trệ.

Có điều chính cô ấy u nhã tĩnh mịch như đóa quỳnh, khi ngẩng đầu nhìn tôi hệt như đóa quỳnh mới nở vậy, dù tò mò khi gặp người lạ nhưng ánh mắt vẫn thản nhiên, còn có chút sự ngây dại.

Ông cố vào trong nói chuyện làm quan tài người, vì đây là lần đầu tiên gặp mặt, ông còn đặc biệt giới thiệu tôi, còn đùa giỡn như gặp bạn cũ lâu ngày không gặp.

Minh Đạm nói con gái ai cũng thích sạch sẽ, trong cửa hàng quan tài đầy vụn gỗ, tôi sợ làm bẩn giày, Quan Cửu sẽ ghét tôi nên tìm thanh gỗ giẫm lên.

Tuy có hôn ước nhưng đây vẫn là lần đầu gặp nhau, ít nhất cũng nên để lại ấn tượng tốt.

Cô ấy có vẻ không vui, cứ nhìn chằm chằm thanh gỗ tôi đang giẫm lên.

Mẹ cô ấy còn kéo tôi, sờ nắn xương từ đầu đến chân.

Người nhà họ Quan nửa người nửa ma, thể chất âm.

Còn tôi mang huyết mạch kim ô thuần dương, bà ấy chạm vào tôi đã khiến tôi khó chịu, còn sợ nắng xương, cảm giác lạnh thấu xương này khiến tôi đau đớn.

Nhưng ông cố đang nhìn nên tôi phải cố chịu đựng.

Quan tài người liên quan mật thiết với nhiều việc, tôi không biết nhiều, mà họ cũng không muốn tôi biết nên bảo Quan Cửu dẫn tôi ra ngoài chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!