Mỗi lần Trương Minh Đạm nói gì đều có sự ám chỉ.
Tôi sửng sốt mấy giây, mới cười hỏi: "Kết quả trận chiến ở Toàn Châu thế nào?"
"Sáu con quái vật đầu vượn mình rắn đều bị liên võng của Mặc U quân đốt thành tro bụi. Khỉ nước chết vô số, số còn lại theo Long Linh về Hoàng Hà, chúng tôi không đuổi theo. Ba trưởng lão của Cửu Lão gồm thợ sơn, thợ mộc và thợ xây xây đã chết. Thợ vẽ xác có thể vẽ da thay mặt nạ, chúng tôi không bắt được hắn. Những người khác trong Cửu Lão tạm thời nhà họ Trương chưa có thời gian vét sạch nhưng đã hiệu lệnh cho huyền môn trong thiên hạ."
"Nhà họ Trương tổn thất thế nào?"
"À, hỗn chiến thôi, kẻ thù bị thương một nghìn thì phe ta cũng tổn hại tám trăm." Trương Minh Đạm có vẻ không quá để ý.
Tôi không tham gia trận chiến lúc sau, nhưng ngay cả gia chủ của nhà họ Trương cũng tham dự, còn bị thương như vậy, chứng tỏ thương vong vô số.
"Gia chủ dùng bí thuật thống lĩnh ba mươi hai bộ xuống u minh, Vân Hải bây giờ do thiếu chủ trấn giữ." Ra khỏi hang động, Trương Minh Đạm chỉ bên ngoài cho tôi xem, "Lát nữa đến trước pháp trận nuôi quan tài người, thiếu chủ sẽ dẫn cô vào trong, nơi đó chỉ có trực hệ của nhà họ Trương mới có thể vào, ngay cả chúng tôi cũng không thể."
Ra khỏi hang động, xung quanh có sương mù bao trùm, ánh nắng bị che khuất, không quá khó chịu.
Từ lời Trương Minh Đạm nói, xem ra quan tài người là bí mật lớn nhất của nhà họ Trương, mọi thứ đều là tuyệt mật, ngay cả thân tín của thiếu chủ cũng không được đến gần.
Đi tiếp vài bước, huyết mạch trong người bắt đầu dâng trào trở lại, tôi không khỏi cúi đầu ho hai tiếng.
Trương Minh Đạm che ô cho tôi: "Có cần ai đó đỡ cô không, hay là tôi cõng cô nhé?"
Không đi là chuyện không thể.
Trận pháp ở Vân Hải do một mình thiếu chủ Trương Thiên Nhất trấn giữ.
Dị giới rục rịch, có lẽ u minh đang đứng mũi chịu sào. Đích thân gia chủ nhà họ Trương dẫn một nửa số đệ tử xuống u minh lo liệu.
Bây giờ Trương Minh Đạm chậm rãi đi với tôi nhưng e là tâm trạng đang rất lo lắng.
Nếu tiếp tục trì hoãn, không biết u minh sẽ có bao nhiêu đệ tử nhà họ Trương phải chết.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhận lấy ô, nói với Trương Minh Đạm: "Tôi chịu được, đi thôi."
Đi lên mấy chục bậc thang ra khỏi mắt âm, tôi như được mở mang tầm mắt.
Trước mặt là biển mây cuồn cuộn, vạn vật sống động.
"Đó là Vân Hải." Trương Minh Đạm chỉ về phía đám mây bên dưới, tự hào nói, "Nhà họ Trương ở Vân Hải ngụ trên mây và biển đấy!"
"Quả thật là tiên giới trong truyền thuyết." Tôi cầm ô che nắng.
Mọi thứ hệt như lời kể của Trương Thiên Nhất lúc nhỏ.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa, tôi thấy Trương Thiên Nhất đang đứng trước pháp trận, anh ta cũng đang nhìn tôi.
Tinh hoa của trời đất, âm dương giao nhau.
Nơi nuôi quan tài người của nhà họ Trương còn tốt hơn Toàn Châu nuôi quan tài Bôn Vân.
Trương Minh Đạm chào Trương Thiên Nhất rồi xoay người rời đi.
"Tôi đã cho người đưa quan tài tài Bôn Vân đến cửa hàng quan tài của cô, Cấn Cung đã dùng đá đen bày trận xung quanh, Cửu Lão dù có mạnh đến đâu cũng không thể cướp được." Trương Thiên Nhất duỗi tay cầm lấy ô che cho tôi.
"Cảm ơn." Đây là lời nói thật lòng.
Long Linh bỏ trốn, trong quan tài Bôn Vân có ba người cô ta quan tâm nhất dùng thai trứng dị thần, thế nên cô ta chắc chắn sẽ quay lại.
Rõ ràng Trương Thiên Nhất có thể đưa quan tài Bôn Vân về nhà họ Trương, nhưng anh ta vẫn mạo hiểm đưa nó tới cửa hàng quan tài của nhà họ Quan, còn sắp xếp người bảo vệ, đây đã là sự chân thành không có gì hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!