Chương 44: (Vô Đề)

Nắp quan tài vừa đóng, tôi nhắm mắt lại, dùng dao cắt tấm gấm lót bên trong quan tài, mở ra, cảm nhận bề mặt bằng đầu ngón tay.

Bề mặt gỗ được bào nhẵn bóng.

Nhưng cần bào bao nhiêu lần, bao nhiêu sâu, thớ gỗ sẽ có thay đổi gì đều cần tính toán.

Những điều này không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng khi chạm bằng đầu ngón tay thì có thể cảm nhận được từng đường thớ gỗ rất rõ.

Nhất là gỗ mun.

Sau khi xác định xong, tôi nhúng ngón tay vào ống mực đã hòa lẫn với máu, bắt đầu di chuyển theo thớ gỗ.

Hơi thở âm dương trở về hư vô.

Một lần hơi thở đi qua thớ gỗ, một lần trở về với chủ nhân quan tài.

Khi đóng quan tài nguyên liệu là gỗ chính vì thân gỗ chịu trách nhiệm vận chuyển và biến đổi.

Chúng hút nước và không khí từ rễ, sau đó nhờ lá cây hấp thu tinh hoa của nắng, mưa và sương, kế tiếp sẽ luân chuyển lên xuống, sau mỗi một năm sẽ tạo thêm một vòng gỗ.

Tôi có bản mệnh tinh nguyên của Mặc U, còn được thừa hưởng huyết mạch của Tử Huyền, lại hợp nhất với máu đầu tim thuần dương của Trương Thiên Nhất, âm dương hòa hợp nhờ thân gỗ mun vận chuyển và biến đổi, tuy rằng không chắc chắn có thể giúp Mặc U sống lại hay không nhưng ít nhất anh sẽ không tan biến.

Mặc U không muốn làm quan tài người, vậy bảo vệ anh trước rồi tính.

Tôi dùng bàn tay nhuốm máu của mình dò tìm những thay đổi trong thớ gỗ rồi, âm thầm ghi nhớ.

Trong quan tài không có ánh sáng, tôi không nhìn thấy gì cả, ít nhất cơ thể của Mặc U ở bên cạnh vẫn còn.

Dù không có hơi thở nhưng ít nhất anh không hồn bay phách tán, thế cũng tốt lắm rồi.

Tôi nghiêng đầu tựa vào vai anh.

Anh không thể chết được.

Nếu anh chết, tôi chỉ còn một mình.

Quan tài ma hay nửa quan tài người không đơn thuần là một khái niệm chỉ về hình thức, mà là không thể đi theo dòng người, không thể giao tiếp với ma, chỉ có thể lang thang giữa trạng thái người và ma.

Mặc U là người duy nhất có thể đi cùng tôi.

Tôi dựa vào người Mặc U rồi thiếp đi.

Thành công hay thất bại cứ do ông trời quyết định đi.

Khi tôi tỉnh dậy, bên ngoài có tiếng gõ nhẹ vào quan tài.

Ba dài một ngắn.

Có vẻ là chuyên gia nên biết không thể tùy tiện mở quan tài.

Tôi cố chịu đau, gõ một tiếng trả lời.

Bên ngoài lập tức có tiếng của Trương Minh Đạm: "Gia chủ nhà họ Quan, đã đến Vân Hải rồi, có thể mở quan tài không?"

"Được." Tôi đưa tay sang bên cạnh, Mặc U vẫn còn đây.

Nắp quan tài mở, bên ngoài không có ánh sáng chói lọi mà là bóng râm mát mẻ dễ chịu.

Cơ thể của Mặc U đã từ mờ nhạt như sương khôi phục đến trạng thái có thể chạm vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!