Chương 43: (Vô Đề)

Tôi ôm Mặc U càng lúc càng mờ đi, nhìn Trương Thiên Nhất còn giữ hào quang kim ô trên người khiêng quan tài tới.

1

Khoảnh khắc đó tôi thật vừa vui vừa giật mình.

Quan tài người của Mặc U chỉ làm được một nửa vấn đề nằm ở chỗ vật liệu dương.

Song chủ u minh có cơ thể cực âm, thế nên nguyên liệu cần dùng cho Mặc U phải cực dương.

Trương Thiên Nhất sở hữu huyết mạch kim ô thuần dương, còn là người thuần dương.

Nếu anh ta đồng ý hỗ trợ, có lẽ Mặc U sẽ sớm tỉnh lại.

Nhưng Mặc U không đồng ý việc làm quan tài người vì biết hành động này đi ngược với ý trời.

Nếu không phải mẹ tôi tự hiến tế...

Anh không muốn...

Suy nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, tôi bỗng nghe tiếng trống Quỳ Ngưu vang dội bên ngoài.

Âm thanh của kim ô chuyển từ tiếng gầm sắc bén thành một bản hợp xướng khí thế.

Tôi bàng hoàng, lập tức bừng tỉnh.

Nhà họ Trương mang trống Quỳ Ngưu đến không phải cổ vũ sĩ khí, càng không phải để dọa đám khỉ nước hay quái thú đầu vượn thân rắn kia, mà tiếng trống Quỳ Ngưu có tác dụng trấn áp yêu ma dị giới, không cho chúng nhân trận chiến này đột phá ranh giới.

Bây giờ Tử Huyền đã chết, Mặc U đang gặp nguy hiểm, nếu đã giao dịch với Tử Huyền, đối phương chắc chắn sẽ không để yên.

Tôi quay đầu nhìn quan tài Bôn Vân và nửa quan tài của Mặc U, ra hiệu cho Trương Thiên Nhất mở quan tài.

Tôi đặt anh vào trong, thấy anh không còn tan biến nhanh nữa, thầm thở phào.

Trương Thiên Nhất thúc giục: "Không thể đợi được nữa, dị giới đã loạn, u minh không thể không có chủ. Tôi giúp cô làm quan tài người, sau đó đưa quan tài xuống u minh mới có thể trấn áp đám yêu ma kia."

Nếu vậy nhà họ Trương ở Vân Hải thì sao?

Không có huyết mạch kim ô của Trương Thiên Nhất, bọn họ sẽ thế nào?"

"Trương Thiên Nhất!" Đột nhiên có tiếng hét lớn.

Ánh sáng màu vàng lóe qua, một người đàn ông trung niên quen mặt xuất hiện ở mỏm đá. Phần thân trên máu me đầm đìa đầy vết cắn xé, phần thắt lưng như bị bóp chặt, trên người chỉ mặc một cái quần khố, dáng vẻ nhếch nhác hoàn toàn không có khí thế của người dẫn đầu đội đưa rước quan tài ngày xưa.

Gia chủ đương nhiệm của nhà họ Trương cũng đến đây, còn bị thương như vậy.

Thế thì ở bên ngoài chắc chắn có tất cả con cháu trực hệ của nhà họ Trương, những người sở hữu huyết mạch kim ô.

Trương Thiên Nhất muốn nói gì đó, gia chủ nhà họ Trương đã hừ lạnh: "Con dùng mạng mình tế quan tài thật sự chỉ vì thế giới u minh cần Mặc U quân trấn giữ?"

"Phải!" Trương Thiên Nhất trầm giọng trả lời, nhưng âm cuối cùng lại thoáng run rẩy. Đối diện với ánh mắt của cha mình, anh ta cười khổ, "U minh không thể không có chủ, Mặc U quân không thể chết."

Gia chủ nhà họ Trương quát: "Mặc U quân phải trấn thủ u minh, con mang huyết mạch thuần dương nếu chết rồi thì ai trấn thủ cánh cửa dị giới ở Vân Hải?" Ông ta kéo Trương Thiên Nhất đi, nhìn tôi, "Gia chủ nhà họ Quan, năm xưa người muốn hủy hôn là tôi. Cô dùng máu nuôi độc chắc cũng biết dị giới hiện đang rất loạn, nhà họ Trương không thể mất huyết mạch kim ô thuần dương duy nhất.

Tương tự, u minh không thể không có chủ, Mặc U quân cũng không thể chết."

Nói tới đây ông ta đi đến phía trước nửa quan tài người, nói: "Tuy tôi già rồi nhưng là con trưởng của nhà họ Trương, dù đã mất đi huyết mạch thuần dương bẩm sinh nhưng ít nhất máu vẫn có thể dùng để hiến tế kim ô, đủ để làm quan tài người, hiệu quả đúng là không bằng máu của Thiên Nhất nhưng ít nhất có thể tạm thời bảo vệ được Mặc U quân."

2

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!