Chương 42: (Vô Đề)

Xong xuôi, tôi cắm dùi ống mực vào quan tài Bôn Vân, còn ống mực thì đeo trên người.

Ban đầu Tử Huyền không quan tâm đến sợi mực, nhưng sau vài lần vùng vẫy, phát hiện mình không thể thoát ra được, ông ta tức giận chất vấn: "Con đã thêm gì vào mực này?"

Tôi nhìn ông ta, cắn đầu ngón tay, búng một cái, mười giọt máu bay vào quan tài Bôn Vân ngưng tụ lại, kìm hãm nữ thi đầu người mình rắn.

"Ngũ quỷ khiêng quan tài, đậy nắp!" Tôi quát.

Ngay lập tức có một luồng gió nổi lên, mấy cái bóng đen quỷ dị lướt qua đóng nắp quan tài khổng lồ lại.

Tôi sợ lại có biến nên hai tay ấn mạnh lên nắp quan tài.

Suối luân hồi bị cắt, Tử Huyền muốn lợi dụng nó để bỏ trốn không còn dễ dàng.

"Quan Cửu!" Tử Huyền bị nhốt trong dây mực liên tục giãy giụa, cả bộ đồ màu tím đã dính đầy mực và máu.

Ông ta thử chạm vào, ngón tay lập tức bị bỏng.

"Là máu của con?"

Tôi cười: "Ông sợ Mặc U giải quyết Long Linh nên đã bôi minh độc lên cây chùy của cô ấy. Tôi ở u minh từng bị hút máu còn được ông nhớ thương thì sao có thể không có chuẩn bị?"

"Đây rốt cuộc là thứ gì?" Tử Huyền quát, "Độc này có thể hại ta thì chắc chắn có thể tổn thương đến con. Để bẫy ta, con dùng máu của mình để nuôi độc, ta chưa chắc phải chết nhưng khẳng định con sẽ sống không được. Người nhà họ Quan sao ai cũng ngang bướng thế hả?"

Thái độ Tử Huyền đã không còn dịu dàng như nãy giờ.

Đậy kín quan tài xong, tôi mới bắt đầu cảm nhận rõ độc tố cuồn cuộn trong người.

Tử Huyền hiểu được lòng người nhưng ông ta sẽ mãi mãi không biết được con người có bao nhiêu tính toán.

Sao ông ta không thử nghĩ xem Trương Triết biết ông ta đã nhập ma nhưng vẫn đồng ý cho huyết mạch kim ô duy nhất của nhà họ Trương kết hôn sinh con với con gái của mình, tương ứng với việc tự tay đoạn tuyệt huyết mạch kim ô, thế ông ta sẽ nhận được gì?

Câu trả lời là chỉ có huyết mạch của ông ta hòa với huyết mạch của người nhà họ Quan.

Nhà họ Quan lượng thân trượng hồn đóng quan tài, đương nhiên biết rõ các khía cạnh liên quan đến việc quan tài.

Trong người tôi chảy dòng máu của Tử Huyền nhưng Tử Huyền vẫn muốn ăn thịt tôi.

Mà nhà họ Quan có thể tạo ra thuốc độc để đầu độc huyết mạch này.

Đây là mục đích cơ bản nhất của Trương Triết. Ông ta có quan tài thọ từ quan tài ma thế nên chắc chắn biết năng lực nhà họ Quan.

Tôi có một nửa huyết thống của Tử Huyền, tương đương với việc chính tôi có thể đối phó Tử Huyền.

Tử Huyền dùng thuật tạo súc, lợi dụng quan tài Bôn Vân để tạo ra Long Linh và sáu con quái vật đầu vượn mình rắn bên dưới.

Khi nãy Long Linh cũng nhắc tới gen và khoa học.

Vậy tại sao không áp dụng điều này với Tử Huyền chứ?

Tôi là con gái của Tử Huyền, ông ta muốn mượn sự tương đồng huyết mạch để hút máu tôi, vậy nên tôi cũng có thể mượn huyết thống này để giết ông ta.

Khi nằm trong nửa quan tài người của Mặc U, tôi bỗng ngộ ra câu nói cuối cùng trước khi ra đi của mẹ.

Nhà họ Quan diệt vong cũng tốt.

Nhà họ Quan tồn tại, ai mà không muốn khát quan tài do chúng tôi tạo ra?

Nếu tôi chết, thứ bị diệt vong chính là quan tài ma, đồng thời cũng khiến tâm ma của Tử Huyền không còn hy vọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!