Chương 41: (Vô Đề)

Một con quái vật đầu vượn thân rắn ngoi lên khỏi mặt nước lao thẳng về phía Trương Minh Đạm.

1

Trương Thiên Nhất dặn tôi: "Trong ô có cơ quan."

Sau đó anh ta rạch một đường vào lòng bàn tay, bôi máu lên Chích Dương kiếm, huýt sáo, xung quanh lập tức bốc cháy, bộ đồ trên người cũng hóa thành tro.

Trương Thiên Nhất nhảy lên không trung hóa thành một con kim ô lao tới con quái vật đầu vượn thân rắn.

Ngay khi hai tay con quái vật kia chuẩn bị bổ nhào vào Trương Minh Đạm, kim ô bay tới đánh bật ra, ba chân cắm lên lưng nó, ngẩng đầu kêu to, đâm Chích Dương kiếm xuống.

Nhưng con quái vật ấy quá lớn, sau cú va chạm, đuôi rắn trực tiếp cuốn lấy con thuyền kéo xuống nước, nửa người trên thì giao đấu với Trương Thiên Nhất khi hóa thành kim ô.

Long Linh trồi lên mặt nước cười khanh khách, đám thủy hầu tử vốn chìm xuống đáy nước để trốn hổ giao nay bám vào đuôi thuyền treo lên.

Thân thuyền nghiêng, Trương Minh Đạm vẫn đứng vững trên cây cột điều khiển hổ giao.

Cô gái đánh trống ở đầu thuyền cũng nắm chặt dùi đánh trống.

Hổ giao nghe lệnh chia làm hai nhóm, một nhóm chiến đấu với khỉ nước, một nhóm nhe răng giương móng tấn công quái vật đầu vượn mình rắn.

Chớp mắt, cả mặt nước đã bị nhuộm một màu đỏ.

Nhưng cảnh tượng này không kéo dài lâu, dưới nước có một dòng xoáy cuồn cuộn dâng lên, hổ giao chưa kịp kêu la đã bị kéo xuống rồi biến mất.

Dường như bên dưới còn thứ gì khác.

Không có sự đàn áp của hổ giao, khỉ nước nhanh leo lên thuyền theo hiệu lệnh của Long Linh.

Con quái vật đầu vượn thân rắn dùng sức kéo thuyền chìm xuống, đầu ngẩng cao rít lên.

Trên trời cũng bắt đầu nổi cuồng phong kèm sấm sét.

Mặc U nhẹ nhàng bước đi trên nước, bất cứ đâu anh đi qua, u liên đều trải rộng như phủ lên một ấm lưới, bên trên có ngọn lửa màu lục nhấp nháy.

Thủy hầu tử trồi lên mặt nước một khi bị mắc kẹt sẽ bị hoa sen túm lại, đốt cháy thành tro.

Ở bên kia, cuối cùng Trương Thiên Nhất cũng chặt được đầu con quái thú đầu vượn mình rắn, lúc này đang định chặt phần đuôi đang quấn lấy con thuyền.

Đột nhiên nước dâng lên vượt khỏi lớp u liên kèm theo tiếng rống giận dữ, lại có hai con quái thủ đầu vượn mình rắn ngoi lên cuốn lấy đầu thuyền sắp đã cập bờ.

U liên vẫn ở trên người chúng, nhưng lớp vảy ở phần thân lại phát sáng như hóa thành dòng nước cuốn trôi ngọn lửa màu lục.

Dù có huyết thống của Vô Chi Kỳ và người phụ nữ đầu người mình rắn kia hay không, Long Linh vẫn có khả năng điều khiển nước của thần tộc.

Sắc mặt Mặc U tối sầm, quay đầu nhìn về phía tôi, sau đó chìm xuống nước.

Kim ô do Trương Thiên Nhất hóa thành rít lên, thả người tấn công một con quái thú.

Nhưng anh ta vừa hành động, trong cuồng phong vang lên tiếng "ầm" giống như có thứ gì đó nổ tung.

Âm thanh này y hệt cái tôi đã nghe thấy ở thị trấn đêm đó.

Sau tiếng nổ, một làn sương đen từ trên vách đá bay xuống bao vây Trương Thiên Nhất.

Trong phút chốc ánh sáng của kim ô đã biến mất, cả mặt sông bị làn sương đen bao trùm, chỉ còn ánh sáng màu lục lập lòe bên dưới.

Tất cả đệ tử của nhà họ Trương đứng vách đá đồng thanh kêu lên, sau đó xếp thành đội hình bày trận, tấn công hai con quái thú đang bám lấy thuyền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!