Chương 4: (Vô Đề)

Khi bà ngoại và mẹ còn ở nhà, vì ban ngày họ đều "giả điên" nên hàng xóm thường hay lẻn qua lấy đồ.

Khi thì dăm gỗ, lúc thì dụng cụ như rìu, búa, cưa, mưa.

Mấy ngày trước hàng xóm phát hiện bà ngoại và mẹ tôi cùng mất tích, rất nhiều người qua hỏi thăm, đương nhiên đồ đạc cũng theo đó vơi dần.

Ngoài miệng thì than thở thương, nhưng họ đã lấy đi mọi thứ trong nhà mà chẳng hề xin phép.

Chính lúc này tôi mới biết nhà họ Quan thật sự không thiếu tiền.

Mỗi lần muốn mua gì, tôi đều lấy tiền dưới gối của mẹ, ở đó luôn luôn có tiền, thậm chí là nhiều hơn tôi tưởng tượng.

Hơn nữa điều thần kỳ này không phụ thuộc vào vị trí đặt gối.

Chỉ cần tôi nhấc gối lên là sẽ thấy tiền, nhưng đến lượt Mặc U thì không có, càng đừng nói đến những người khác.

Mặc U bảo đó là âm tài của nhà họ Quan, chỉ có nhà họ Quan mới có thể sử dụng.

Tiền tới dễ như vậy, đồ dùng trong nhà mất đi đương nhiên không đáng để ý.

Sau nửa năm Mặc U dạy chữ của ma, hàng đêm tôi thường nghe thấy rất nhiều tiếng thì thầm như gầm gừ, dụ dỗ hoặc cầu xin.

Ban đầu những âm thanh ấy chỉ mơ hồ, ở đâu đó rất xa.

Nhưng dần dần, nó cứ đập vào tai tôi như thể phát ra từ những quan tài không trong nhà.

Sau đó mỗi khi tôi ngủ, bên cạnh luôn có tiếng la hét chói tai, còn có vô số bàn tay kéo tôi lại.

Chuyện này chưa từng xảy ra khi bà ngoại và mẹ ở nhà.

Tôi đi kể với Mặc U, Mặc U nghiêm túc nói: "Là hồn ma tới tìm cô đấy. Nhà họ Quan không dạy cô chữ của ma quỷ có lẽ vì không muốn cô kế thừa nghề này. Bây giờ tôi dạy cô chữ của ma quỷ, cô có thể nghe được tiếng của họ, chắc là họ muốn..."

Anh ta đột nhiên giơ tay cởi q, uần áo tôi, khi thấy trên người tôi có rất nhiều dấu tay quỷ dị, ánh mắt liền toát ra lửa giận.

Từ đó, tối nào anh cũng dạy tôi học, trước khi vào quan tài, anh đều ôm tôi cùng anh ngủ trong chiếc quan tài người u ám.

Đến giờ tôi vẫn chưa biết quan tài người là gì.

Nằm trong quan tài của anh, tiếng kêu của hồn ma không còn nữa.

Nhưng tôi vẫn thường xuyên nghe thấy có người lẻn vào nhà lục lọi.

Trong thị trấn đồn rằng cửa hàng nhà tôi chưa bao giờ bán quan tài nhưng lại không hề thiếu tiền, bây giờ chỉ còn lại mình tôi, tôi vẫn có cuộc sống sung túc, chứng tỏ trong nhà còn giấu rất nhiều tiền.

Mỗi đêm, Mặc U ôm tôi nằm trong quan tài, khi nghe tiếng những người nọ lục tung căn nhà, anh chỉ bịt tai tôi lại để tôi ngủ yên.

Ngay cả việc âm tài tới thế nào tôi còn không biết, thế nên tôi không có gì phải lo bọn họ trộm được gì.

Cho đến một ngày tôi phát hiện trong nhà mất đi một chiếc quan tài, trong lòng bỗng có một dự cảm bất an.

Nhà tôi có một cuốn sổ ghi chép, mỗi chiếc quan tài được đóng khi nào, đóng cho ai, ngày sinh ngày mất là khi nào, làm bằng chất liệu gì, các thông số ra sao, tất cả đều được ghi chép cẩn thận.

Nhà họ Quan có tục lệ mỗi sáng phải thắp nén hương và đốt một con dao giấy, thế nên quan tài vừa biến mất, tôi liền phát hiện.

Tôi hỏi láng giềng xung quanh, dù gì một quan tài lớn như vậy, bị lén trộm đi cũng không thể không có động tĩnh nào được.

Họ chỉ cười nhạo: "Trên quan tài của cô đều có khắc tên, ai mà cần chứ? Làm gì có kẻ nào nghèo đến mức đi trộm quan tài được!"

Đến tối, tôi kể cho Mặc U nghe chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!