Quan tài gỗ này dài 6m6, rộng 3m3, bên trong chứa một chất lỏng kỳ lạ tỏa ra mùi hôi thối.
1
Bên trong có những con trùng như tơ hồng đang bơi cùng những quả trứng trong suốt có kích thước to bằng hạt kê chìm nổi.
Kỳ lạ thay, chất lỏng như làm cho quan tài gỗ sống dậy, bên trong có rất nhiều rễ cây màu trắng. Số rễ cây này cùng tơ nhện bọc lấy ba người.
Nếu nói là xác chết thì trông họ lại giống như còn sống, khi nắp quan tài mở, mí mắt của ba người đều giật giật, chứng tỏ dù lớp chất lỏng này đã ngăn cản không khí nhưng họ vẫn cảm nhận được sự thay đổi ánh sáng đến từ bên ngoài.
Có điều nếu nói là người sống, nhìn cái cách rễ cây này xuyên xỏ qua người thì họ không giống còn sống lắm.
Quan trọng là theo lời Long Linh, ba người này đều đã chết.
Người nằm chính giữa cao từ 4 đến 5 mét, trán nhô cao, đầu trắng, thân xanh, có vảy vàng bảo vệ trước ngực, hẳn là Bôn Vân
- chủ nhân của quan tài. Tóc ông ta vừa dài vừa dày, rễ cây muốn cắm vào bị tóc cản lại nên không có gì dị thường.
Nằm bên cạnh là một người phụ nữ đầu người mình rắn khỏa thân. Phần trên bà ta giống không khác người bình thường, nhưng từ phần bụng trở xuống lại bắt đầu có vảy mỏng như hạt gạo, lớn dần cho đến phần dưới thì y hệt thân rắn. Phần thân rắn rất lớn, rộng hơn cả bờ vai. Vì bà ta nằm ngửa nên có thể nhìn thấy chỗ thắt lưng có một lỗ hổng màu đỏ tươi.
Đây là bằng chứng cho việc sinh con.
Xuống sâu hơn, phần đuôi rắn dài hơn 6m cuộn tròn nằm gọn trong quan tài, rễ cây đâm từ dưới lớp vảy lên trên trông như một bức tranh thêu.
Nằm phía bên kia đuôi rắn là một người đàn ông trung niên thấp bé, mặt mũi tầm thường, thân mình gầy gò, lơ lửng giữa hai thi thể lớn trong như một con khỉ nước, rễ cây đâm xuyên qua lỗ chân lông biến ông ta trông giống mọc lông màu trắng.
Nói tóm lại, cả ba thi thể này bị rễ cây quấn quanh, trôi nổi trong chất lỏng, lớp da trên người trắng bệch khó tả, xấu hơn cả cá chết ngâm trong nước mấy ngày.
Khi nắp quan tài mở, đá trên đỉnh đầu trượt xuống vách đá.
Mọi thứ trên sông vẫn bình lặng.
Tôi lấy dụng cụ ra, nói với Mặc U: "Giúp tôi cầm ô với ghi nhớ số đo."
Trương Thiên Nhất liếc nhìn Long Linh, dùng mật ngữ nói chuyện, ngay sau có tiếng hồi âm anh ta.
Bôn Vân chưa hồi sinh, nhưng sau hàng nghìn năm, thi thể không hề bị phân hủy, nhãn cầu cũng có thể cử động, chứng tỏ ông ta chưa chết thật.
Điều này đã vượt qua chức năng của một chiếc quan tài thông thường.
Hơn nữa Long Linh còn dùng quan tài Bôn Vân để nuôi thêm hai thi thể khác.
Vì quan tài này được làm cho Bôn Vân nên trước mắt cần lượng thi trượng hồn và xác định các thông số cơ bản cho ông ta.
Trong lúc tôi làm việc, Long Linh đứng bên cạnh hỏi: "Cô bắt đầu nghi ngờ từ khi nào?"
2
Tôi không ngẩng đầu, cũng không sợ rễ cây cùng chất lỏng ở bên trong, trực tiếp rút thước ra đo đầu cho Bôn Vân: "Từ lúc tôi cảm thấy cô biết quá nhiều về quan tài ma."
Long Linh rất quan tâm đến quan tài người, nhiều lần ám chỉ những điều mình biết đều do Trương Thiên Nhất kể.
Có lẽ do tôi ít nói, không hay phản bác nên Long Linh nghĩ con người tôi dễ bị lừa.
Nhưng cô ấy không biết những người trong huyền môn sẽ không dễ dàng tiết lộ bí mật của các gia tộc khác.
Dù Trương Thiên Nhất có muốn nói đi chăng nữa, anh ta cũng không bao giờ nói bí mật về quan tài người với Long Linh, một người anh ta mới gặp.
Khi chúng tôi thấy thi thể của Chu Thiến có vấn đề, muốn thiêu hủy, cô ấy bộc lộ quá nhiều cảm xúc, còn bảo chúng tôi coi mạng người như kiến, nhưng sau đó cô ấy lại quay về nói mình chỉ nhất thời xúc động, bảo chúng tôi đừng quan tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!