Chương 34: (Vô Đề)

"Cái gì? Bố cô muốn lấy máu của cô?" Long Linh kinh ngạc quay đầu nhìn tôi, "Nếu tôi không hiểu lầm thì huyết tế là ám chỉ ăn thịt uống máu cô đúng không?"

1

Câu hỏi của cô gái này đúng là thú vị.

Tôi khẽ cười: "Đúng thế."

Vậy ra minh chủ mà Cửu Lão nhắc tới thực sự là người bố đã chết mà tôi chưa từng gặp mặt!

Ma quỷ thật sự, bố già thật sự!

Ma quỷ sợ máu của tôi, bảy năm trước, rõ ràng trong lúc độ thi thể tôi đã pha máu vào pháp trận nhưng thế lực đó vẫn có thể kéo tôi vào thế giới u minh.

May mà Mặc U xuất hiện kịp thời.

Lần này khi vào thế giới u minh, rõ ràng máu của tôi có thể xua đuổi những cái bóng kia nhưng lại bị thứ đầu người thân rắn hút lấy.

Điều này này chứng minh huyết mạch cực âm của tôi càng gần với cực âm thì càng bổ.

Giống như Mặc U, những lúc rảnh rỗi, anh thích uống một chút máu của tôi.

Quay về nguồn cội, máu của người thân là thứ đại bổ.

Trước khi đi Trương Thiên Nhất cũng đã nhắc nhở, Mặc U từng thừa nhận mình là chú của tôi, rất có khả năng anh là chú của tôi thật.

Thế thì có thể đoán ra bố ruột của tôi là ai?

"Không ngờ cô đã đoán ra được, vậy thì lên đường thôi, đừng để chúng tôi ra đây." Người phụ nữ cầm ô nói, "Ngay từ lúc cô được sinh ra đáng lẽ đã phải như vậy, mẹ cô đi cầu xin Mặc U quân, khiến bao nhiêu việc xảy ra kéo dài đến bây giờ. Lần này đích thân minh chủ ra tay, Mặc U quân cũng không cứu cô nổi đâu, cô mau ngoan ngoãn xuống thế giới u minh đi."

Trong lúc bà ta nói, ở phía xa xuất hiện ánh sáng màu lục, ngay cả mặt đất cũng bị nhuộm một màu đỏ như hồ nước.

Dưới màn mưa, một con kim ô ba chân chói mắt hung hăng lao lên, ngay sau đó là tiếng la hét thảm thiết của mọi người.

Người phụ nữ kia quay đầu nhìn một giây, đột nhiên bước lên trước: "Niệm tình cô là huyết mạch của minh chủ, tôi mới bảo cô tự kết liễu để bớt đau khổ. Nếu đã không ngoan ngoãn, vậy đừng trách chúng tôi ra tay!"

"Cút!" Long Linh cầm cây chùy xông lên, trầm giọng, "Nước đâu tới đây!"

Nhưng chưa kịp tới gần, một tảng đá bay tới đánh vào cây chùy chùy của Long Linh, tia lửa bắn lên, Long Linh bị đẩy ngược lại.

Người phụ nữ kia thu ô lại, cùng ba người đàn ông bước tới trước ngưỡng cửa.

Khi ô đóng lại, nước mưa đọng trên ô như biến thành những con rắn bò nhanh vào trong nhà.

Long Linh vung chùy muốn đuổi chúng, định tiếp tục xông lên, một người đàn ông trong nhóm họ cười khẩy, vung tay, một tia sáng lóe lên, Long Linh lập tức ngã xuống đất.

Đúng lúc tôi đã dùng dùng mực vẽ xong, thấy tình hình như vậy, vội chạy tới đỡ Long Linh, kiểm tra cho cô ấy, trừ một chấm máu mỏng như sợi tóc thì không có ngoại thương, nhưng có vẻ Long Linh rất đau, khuôn mặt đỏ bừng, liên tục r, ên rỉ.

Tôi vội cầm thước đo dọc theo cơ thể cô ấy, sau khi xác định hướng đi của kinh lạc, tôi di chuyển ngón tay dọc theo mạch máu, chạm đến một chỗ, Long Linh lập tức hét lên.

Tôi vội lấy ống mực buộc bên trên, sau đó dùng dùi cắm vào ống mực, dùng sức, lập tức có một cây kim mỏng như lông trâu được rút ra.

Cây kim này rất mềm trông giống thạch miên (*) thời xưa. Nó vào cơ thể, một khi đi theo mạch máu đến tâm mạch thì chắc chắn sẽ chết.

(*) Thạch miên () là khoáng chất a

-mi

-ăng, có khả năng chống cháy, cách nhiệt, cách điện, được sử dụng rộng rãi cho đến cuối thế kỷ XX. Hít phải các sợi a

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!