Chương 33: (Vô Đề)

5

Trương Thiên Nhất ngẩng đầu, nhìn tôi với ánh mắt cầu xin.

Nhưng đã lâu rồi Mặc U không gọi tôi là Tiểu A Cửu.

Tôi lại nhìn đôi mắt màu vàng của bào thai, ngước mắt nhìn cơn mưa.

Mới một lúc, khung cảnh bên ngoài cửa hàng quan tài đã trở nên mơ hồ.

Mưa lớn bao trùm, bầu trời âm u như ở dưới địa phủ.

Tôi thì thầm: "Không cần để ý tới tôi, đừng để tôi ảnh hưởng."

Tôi có thể cảm nhận lần đầu tới đây để làm quan tài người, trên người Mặc U có thương tích, mấy năm nay anh còn đút tôi ăn hạt sen đen, điều này cũng có hại cho sức khoẻ của anh.

Ở thế giới u minh, anh lại vì tôi mà bị thương nặng.

Thật ra chúng tôi đều sai rồi!

Không cần thiết phải đóng quan tài ma cho xác chết đứng này, bởi vì chính cái xác đó đã là quan tài ma.

Dù là cấy tóc dẫn hồn hay dùng thuật tạo súc thì mục đích chỉ có tạo ra bào thai đầu người mình rắn với đôi mắt màu vàng bằng "huyết thống của người nhà họ Quan".

Khi Cửu Lão để nữ thi này xuất hiện, e rằng mọi thứ trong kế hoạch đã được chuẩn bị sẵn sàng...

Thấy tôi không bảo Mặc U ra tay, tất cả hi vọng trong ánh mắt của Trương Thiên Nhất lập tức tan biến, anh ta chỉ biết cúi đầu.

Long Linh cũng kinh ngạc kêu "A".

Mặc U khẽ cười, nhẹ nhàng vuốt ve thân rắn của bào thai: "Nhưng cô không thể chết, tôi cũng không muốn cô chết."

Nói tới đây, anh nhìn Trương Thiên Nhất: "Nếu lần này tôi giúp cậu, nhà họ Trương phải bảo đảm Quan Cửu..."

"Mặc U!" Tôi hét lên, "Tôi không cần! Thà rằng quan tài ma của nhà họ Quan đến đời tôi biến mất còn hơn!"

Tôi đưa tay ra hứng mưa.

"Nếu chết, tôi chỉ bước từ đây sang thế giới bên kia, có gì to tát đâu."

Sắc mặt Mặc U tối sầm: "Hàng tỷ sinh vật trên thế giới này sau khi chết sẽ bước vào thế giới bên kia, luôn có cơ hội luân hồi tái sinh. Nhưng cô... Một khi bước vào thế giới u minh, cô sẽ biến thành thức ăn của kẻ đó! Đến lúc ấy dù có muốn chết tiếp cũng không được! Cô tưởng mẹ cô dùng cả tính mạng của mình làm nửa quan tài người, lừa tôi đến đây để nhìn cô đi tìm cái chết sao? Tôi vất vả bảo vệ cô, dạy dỗ cô, nuôi lớn cô từng này chỉ để cô xin được chết?

Tiểu A Cửu, tôi chỉ không muốn lãng phí sức lực bao năm qua mà thôi, cô đừng có tự dát vàng lên mặt mình!"

Anh nói câu cuối cùng chẳng qua để tôi không thấy áy náy.

"Tôi và Long Linh giống nhau, sinh ra đã là..." Tôi quay đầu nhìn Mặc U, nhưng bắt gặp ánh mắt của anh, lòng tôi lại chua xót.

Không phải anh muốn quan tài người sao?

Anh hoàn toàn có thể bỏ mặc việc này, rõ ràng anh chỉ cần một quan tài người, thế thì tại sao lại quan tâm đến những việc này?

Rõ ràng anh có thể...

Anh nói tôi mềm lòng, nhưng chẳng phải anh cũng không buông xuống được một người bình thường này sao?

"Tiểu A Cửu, nếu có thể cứu, chúng tôi đã cứu rồi. Bảy năm trước chắc không phải chúng tôi không muốn cứu họ, mà từ khoảnh khắc trộm quan tài ma bọn họ đã chết." Mặc U thở dài, nói với Trương Thiên Nhất, "Cậu đưa bào thai này về nhà họ Trương, nói với gia chủ của cậu việc này bản quân sẽ lo liệu! Bảo nhà họ Trương bày trận nghênh đón thảm hoạ hủy diệt thế giới sau một nghìn năm im ắng đi."

"Mặc U!" Tôi muốn cản anh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!