Chương 32: (Vô Đề)

3

Ngay khi tôi chuẩn bị mổ bụng thi thể, tiếng của Long Linh ở xa truyền đến: "Thứ đó lợi hại lắm đấy!"

Sau đó cô ấy sải bước tới, trầm giọng, "Từ lúc xác chết đứng xuất hiện, trời đổ mưa to liên tục, tôi có thể cảm nhận được nguyên nhân đến từ bào thai. Tôi đã mơ thấy nó, nó cầu cứu tôi, nó giống như tôi vậy..."

Mấy lần nhắc về nữ thi này, Long Linh đều buồn bã như thể nhìn thấy đồng loại của mình bị hại, điều này hẳn do giống với trải nghiệm trong cuộc đời cô ấy.

"Nó có thể điều khiển nước, cẩn thận." Long Linh cầm cây chùy đứng bên cạnh, "Xin lỗi, khi nãy tôi hơi kích động. Mẹ tôi cũng chết nhưng không được ai khắc tên trên bài vị, mà tôi thì chỉ là một đứa bé bị bỏ rơi. Tôi biết tôi không nên mắng cô, tôi thật sự xin lỗi. Xong chuyện ở đây, tôi sẽ dẫn cô đi tìm quan tài Bôn Quan, quan tài đó giống hệt quan tài mà cô nằm ngủ."

Tâm trạng Long Linh thay đổi quá nhanh rồi. Tôi khẽ cười, quay đầu nhìn Mặc U, thấy anh gật đầu.

Tôi cầm dao cạo bắt đầu mổ bụng.

Ngay khi vạch lớp da đầu tiên, bầu trời vốn trong xanh do Trương Thiên Nhất tế kim ô lập tức bị mây đen che phủ.

Sau đó có người ở bên ngoài cầm bộ đàm chạy vào nói gì đó với vẻ mặt lo lắng.

Trương Thiên Nhất cau mày, trầm giọng: "Bảo họ bày trận, bảo đảm an toàn trước."

Thấy chúng tôi nhìn qua, anh ta hít sâu một hơi mới nói: "Nhóm rời khỏi đây bất ngờ bị tập kích."

Nói cách khác, có kẻ giăng bẫy không cho người của Trương Thiên Nhất rời khỏi đây.

Mặc U nhìn bầu trời xám xịt: "Trời sinh dị tượng, gió nổi mây đến. Khi mở quan tài sắt, mây đen lập tức xuất hiện, tôi đoán thân phận cô ta rất đặc biệt, oán khí cực lớn. Bầu trời quang đãng là nhờ hậu duệ trực hệ của nhà họ Trương dùng huyết mạch thuần dương tế kim ô, bây giờ mây đen bao trùm thế giới, sợ là..."

Sắc mặt Mặc U tối sầm, nói với tôi: "Cô tránh ra đi, để tôi."

Thế giới này có quy tắc riêng của nó.

Muốn thay đổi thế giới, con người phải thực sự có bản lĩnh.

Đúng như Long Linh nói, sẽ chẳng ai đi quan tâm sự sống chết của nhện cầu.

Nhưng có người vừa được sinh ra đã khác biệt.

Mặc U ra tay đương nhiên an toàn hơn tôi.

Tôi nhờ Long Linh đưa găng tay cho anh.

Mặc U đeo găng tay, dùng thước gỗ mở bụng theo đường rạch sẵn.

Ngay khi bụng vừa mở ra, bầu trời nổi sấm sét.

Tiếng sấm vang lên khiến mọi người u tai nhưng loáng thoáng vẫn nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Thời điểm tia sáng loé lên, trong bụng nữ thi không hề có máu, thay vào đó trông giống như một quả trứng non, giữa chất lỏng trong suốt như lòng trắng trứng là một bào thai màu đỏ tươi.

Chắc nó đã khoảng bốn, năm tháng tuổi, phần đầu đã hình thành, mặt ngửa lên trên, có thể nhìn thấy các đường nét trên khuôn mặt.

Theo khoa học, đôi mắt của thai nhi lớn tháng thường có màu xanh đen và nhắm lại.

Nhưng bào thai này vẫn mở to hai mắt, đồng tử có màu vàng.

Kỳ lạ hơn là từ phần cổ trở xuống không phải thân người là thân rắn màu đỏ tươi, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy xương bên trong.

Bản thân nó giống như có sinh mệnh, cái đuôi thỉnh thoảng giật giật, đồng tử vàng cũng xoay tròn.

Khoảnh khắc mọi người nhìn thấy nó, trên bầu trời có tiếng "đùng đùng", mưa bắt đầu trút xuống ào ào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!