3
"Trương Thiên Nhất!" Tôi không buông tay ra, chỉ gọi.
"Được!" Trương Thiên Nhất dùng thanh kiếm đẩy cánh tay kia ra, kéo Long Linh đi.
Nhưng Long Linh vừa tránh ra thì cái đầu cô ấy đang giữ lại rơi vào quan tài sắt, eke gỗ đặt bên trên cũng rơi xuống.
Phần tóc còn sót lại của xác chết đứng lập tức quấn lấy tay tôi.
Cứ tưởng mọi việc đã muộn, tôi bỗng nghe tiếng Mặc U khịt mũi, sau đó một tia sáng lóe lên, mái tóc đen lập tức lùi về rồi ngoan ngoãn trải ra hai bên quan tài sắc.
"Ở ngay huyệt Ngọc Chẩm." Mặc U kéo tay tôi lùi lại, nhẹ nhàng nói, "Chỉ cần tìm ra là được."
Hai ngày nay anh cũng đi điều tra việc này.
Mặc U xuất hiện, mái tóc của xác chết đứng không khác gì tóc bình thường. Anh chỉ mới ngoắc tay một cái lập tức lôi ra ba sợi tóc vàng ở huyệt Ngọc Chẩm.
Ba sợi tóc này ngắn hơn những sợi tóc đen khác rất nhiều, chỉ dài đến ngang vai.
"Đây là cái gì?" Long Linh thò lại gần, "Cái đầu này đầy tóc, sao anh nhổ được ba sợ này hay vậy?"
Tôi lấy thước dây ra đo ba sợi tóc rồi hỏi Mặc U: "Còn gì nữa không?"
"Giải phẫu thi thể rồi lột da đi." Mặc U quan sát nước da trơn bóng của xác chết đứng, lạnh giọng, "Giải quyết xong chuyện này, tôi sẽ đi báo thù cho cô."
"Mặc U quân, anh đã tra ra nguyên nhân rồi?" Trương Thiên Nhất nghi ngờ.
Mặc U liếc nhìn anh ta, rồi cúi đầu nhìn xác chết, không nói gì.
Long Linh cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ không đúng lắm, vội đẩy tôi.
Tôi buộc ba sợi tóc vàng lại, trầm giọng: "Trên thế giới này không có hai người giống nhau như đúc. Giống như cabin y tế hay cabin ngủ đông trong phim khoa học viễn tưởng mà Long Linh từng nhắc đến, quan tài ma và quan tài người được làm theo số đo cơ thể, là duy nhất. Tuy nhiên kẻ khác vẫn có sao chép số liệu. Tôi đã từng tự đo đạc cho mình nhưng không hề kể với ai." Nói tới đây, tôi nhìn Mặc U.
Tôi tin anh.
Huống chi số liệu xương mu của tôi anh cũng không biết.
"Con người khi sống luôn phải vận động, thế nên các thông số sẽ liên tục thay đổi. Nếu chỉ sao chép một lần và không có sự thay đổi kịp thời thì không thể nào chính xác." Tôi nhìn ba sợi tóc vàng, trái tim rét lạnh.
"Thế tại sao cái xác này lại có số đo giống hệt cô? Không phải cô tự đo cho nó sao? Càng phân tích sự việc càng kỳ lạ." Long Linh nhíu mày.
"Ba sợi tóc này là của cô?" Trương Thiên Nhất nghi ngờ, "Cửu Lão đúng không?"
"Hai người đang chơi đố chữ hả? Có thể nói gì dễ hiểu hơn không?" Long Linh hét lên.
Tôi chỉ ba sợi tóc: "Tóc là điểm tựa của linh hồn, kết nối với máu, máu thì tuần hoàn khắp cơ thể. Dùng tóc để neo giữ linh hồn rồi cấy vào thân xác, sau đó dùng bí thuật có thể sao chép linh hồn tạo cơ thể mới. Giống như đám mây dữ liệu, ba sợi tóc này là máy thu có thể thu thập những thay đổi trên cơ thể từ máu."
"Bí thuật gì mà lợi hại như vậy?" Long Linh nắm chặt cây chùy, "Là nhà nào trong huyền môn các cô vậy?"
Mặc U hừ lạnh: "Không phải một nhà."
"Là một tổ chức tên Cửu Lão!" Trương Thiên Nhất vẫy tay với người của mình, nói, "Cậu đi điều tra đội trưởng Tần, việc này chắc chắn có liên quan tới anh ta."
Sau đó Trương Thiên Nhất nói tiếp: "Cấy tóc sao chép linh hồn chắc là một thợ cắt tóc."
Ở thời cổ đại, thợ cắt tóc không chỉ cắt tóc mà còn cắt tóc máu (*), trang điểm cho người đã khuất, thậm chí họ còn làm tóc giả, giúp người ta ghép tóc thu thập linh hồn.
(*) Tóc máu là lớp tóc đầu tiên của trẻ đã được hình thành từ tuần thai thứ 24 trở đi khi còn là thai nhi trong bụng mẹ và cứ thế dài ra cho đến khi chào đời. Chức năng của tóc máu là bảo vệ phần thóp non nớt của trẻ và giữ ấm cho toàn bộ phần đầu. Theo thời gian, lớp tóc này sẽ rụng dần để cho lớp tóc thực thụ phát triển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!