Chương 20: (Vô Đề)

2

Tôi quay đầu thì thấy Trương Thiên Nhất cầm một tấm thiệp và pháp khí đi tới.

Trên tấm thiệp kia còn có dòng chữ màu vàng đang chuyển động.

Anh ta vừa tới gần, những cái bóng kia lập tức lao tới, may mà anh ta cầm cổ kiếm, dễ dàng xua đuổi tà ma.

Những thứ quái dị kia hình như chỉ muốn bao vây tôi, không hề có hành động quá hung ác.

Tôi mở kết giới cho anh ta vào, nhìn tờ giấy đỏ kia, hỏi: "Bảo bối kia là thứ gì vậy? Không ngờ có thể tìm được tôi đấy."

Không phải Mặc U nên tìm ra tôi trước sao?

Thế giới u minh cũng có thể nói là lãnh địa của anh ấy mà.

Anh thế mà chậm hơn Trương Thiên Nhất.

Trương Thiên Nhất cười khổ, đưa tấm thiệp màu đỏ cho tôi: "Hôn thư của chúng ta. Mực dùng để viết hôn thư là máu từ cuống rốn của cô với tôi, còn chữ thời cổ kết nối khí tức của chúng ta lại, thế nên tôi nhờ nó mới tìm được cô."

Không biết có phải do bị âm khí ảnh hưởng hay không, sắc mặt Trương Thiên Nhất tái nhợt.

Tôi nhận lấy xem, thứ này hình như đúng là hôn thư của Đạo giáo.

Một tờ hôn thư trên tấu trời xanh, dưới báo âm phủ. Nếu một bên hủy hôn và phản bội sẽ hương tiêu ngọc vẫn, trọn đời không được siêu sinh.

Có điều cái của người ta là hôn thư kết hôn, còn tôi và Trương Thiên Nhất chỉ là hôn thư đính ước.

Hôm trước anh ta đuổi thím Tào đi, nói chúng tôi có hôn ước, tôi tưởng anh chỉ thuận miệng, không ngờ thật sự có thứ này.

Có nghĩa là hai nhà Trương và Quan đã có thỏa thuận trước khi Trương Thiên Nhất ra đời, nếu không bà ngoại và mẹ tôi sao có thể có cuống rốn của anh ta.

Nhưng bọn họ quanh năm suốt tháng ở cửa hàng làm quan tài ma, vậy ai đã đến nhà họ Trương?

Hay là tự nhà họ Trương đến cửa hàng nói chuyện?

Nhà họ Trương muốn làm quan tài người để ông nội Trương trường sinh bất tử, còn nhà họ Quan muốn mượn huyết mạch thuần dương giúp tôi kéo dài sinh mệnh.

Nếu vậy, gia tộc của bố và ông ngoại tôi hẳn cũng không thua kém, sao lại không có chút tin tức gì chứ?

Không lẽ họ không quan tâm đến sự sống chết của tôi sao?

Tôi cười khổ trả lại hôn thư, lại nhìn Trương Thiên Nhất đang khó chịu.

Anh ta tới tìm tôi có việc nhưng lại cầm theo hôn thư?

Thứ này không phải nên lấy ra lúc đính hôn sao?

Anh ta luôn mang theo bên người là vì muốn... Hủy hôn!

Có vẻ Trương Thiên Nhất biết tôi nghĩ gì, anh ta cất hôn thư đi, hỏi: "Bây giờ ra ngoài bằng cách nào?"

Mới có một lúc, sắc mặt anh ta đã cực kỳ tệ, ấn đường cũng dần biến thành màu đen.

Tôi thở dài, chỉ đành dùng thước thẳng đâm vào vết thương cho máu chảy ra, tạo thành cái thang bắc lên trên.

"Quan Cửu?" Thấy tôi không nói gì, Trương Thiên Nhất gọi. Anh ta tưởng tôi tức giận vì chuyện từ hôn nên vội giải thích, "Đích tôn nhà họ Trương phải kế thừa huyết mạch thuần dương. Nếu kết hợp với cô, huyết mạch sẽ không còn thuần khiết, có một số việc nhà họ Trương không thể làm được nữa. Mấy năm nay nhà họ Trương đã nghĩ rất nhiều cách, cùng tìm rất nhiều linh dược, chắc chắn sẽ trị khỏi chứng âm huyết phệ dương của cô.

Nhưng tờ hôn thư này ký kết bằng máu, hai bên phải cùng tự nguyện mới có thể giải, thế nên lần này tôi mới mang theo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!