3
Cái chết của thi thể đứng đó quá kỳ lạ.
Mặc U im lặng hồi lâu mới nói: "Thế tại sao cô lại muốn làm quan tài ma cho cô ta?"
"Chúng tôi cũng đã cố gắng xử lý, nhưng cô ấy..." Long Linh cười khổ, "Oán khí quá nhiều nên mới xảy ra hiện tượng này. Tôi, Trương Thiên Nhất cùng mấy lão pháp sư đã kiểm tra vết những vết thương trên người cô ấy, phát hiện cô ấy bị khoét mắt và cắt lưỡi khi còn sống."
Chịu những tra tấn đó khi còn sống?
Cô gái này đã làm gì để phải chịu điều này chứ?
Đây không giống việc con người có thể làm, khả năng cao là yêu thuật!
"Trưởng thôn và mọi người muốn lén thiêu thi thể sau lưng tôi, nhưng đây là một xác hai mạng, oán khí rất lớn, lửa không thể thiêu rụi, ngay cả khi dùng dao chặt hay rìu bổ, tóc đen cũng sẽ ngay lập tức phủ lên vết thương rồi chữa lành. Oán khí còn, trời vẫn đổ mưa. Cuối cùng tôi chỉ đành nhờ Trương Thiên Nhất giúp đỡ. Tuy rằng mưa đã dừng lại nhưng anh ta vẫn không có cách nào khác ngoài việc dẫn thiên lôi thiêu xác."
Long Linh bất lực.
"Thế thì tại sao phải là quan tài ma?"
Thấy tâm trạng Long Linh không tốt, tôi nhìn sang Trương Thiên Nhất, nhưng vừa mới hỏi, Mặc U đột nhiên giữ cánh tay tôi lại.
"Người chết thành ma, ma chết thành tích, tích chết thành hi (*)." Trương Thiên Nhất lẩm bẩm.
(*) Nguyên văn , ,, (trích trong U Minh Lục), theo văn hóa bên Trung thì con người sau khi chết sẽ biến thành quỷ, còn ở Việt Nam thì sẽ biến thành ma, thế nên chữ quỷ () mình sẽ dịch là ma theo văn hóa nước mình, còn những từ còn lại như tích (), hi () và di () mình không biết là gì nên để nguyên văn Hán Việt nhé.
Mặc U nắm chặt tay tôi.
"Xác chết đứng kia đáng lẽ sẽ biến thành lệ quỷ, nhưng chúng tôi đã thử dùng máu và tóc để gọi hồn nhưng không gọi được, mời âm nhân (*) xuống địa phủ tìm linh hồn của cô ta cũng không thấy. Chắc là đống pháp khí kia đã giết linh hồn đang bị giam giữ trong cơ thể. E là cô ta đã biến thành tích hoặc hi. Nhưng tiểu đạo sĩ kia và Long Linh đều khẳng định đã nhìn thấy linh hồn của cô ta.
Thế nên chúng tôi đoán vì một nguyên nhân nào đó cô ta có thể qua lại giữa ba dạng ma, tích và hi, nếu không đã không hung như vậy. Tôi và Long Linh thương lượng trước mắt làm quan tài ma, độ cô ta về trạng thái ma, sau đó nghĩ cách tiêu trừ oán khí. Người và ma chỉ cách nhau một cái chết. Về ma chúng tôi còn có chút nghiên cứu, nhưng đến hi và di chúng tôi không biết gì cả, trên đời này hình như chỉ có nhà họ Quan tiếp xúc thôi." Trương Thiên Nhất quan sát tôi.
(*) Âm nhân (): chỉ những người làm việc cho Diêm Vương ở cõi dương. Những người này cũng cần ăn cần ngủ như người bình thường nhưng có thể nói chuyện với ma. Cách duy nhất để phân biệt họ là khi ngủ, giày của họ được đặt dưới gầm giường với mũi chân hướng vào trong.
Người sợ ma, ma sợ tích, tích sợ hi...
Trong nhận thức bình thường, sau mỗi lần chết, mức độ khủng bố sẽ càng tăng lên.
Con người sợ sau khi chết sẽ biến thành ma, ma lại sợ sau khi chết biến thành tích.
Có đôi khi tôi không hiểu lắm, rõ ràng di đã là hư vô, theo logic, đáng lẽ họ phải ngày càng yếu, nhưng tại sao người ta lại sợ di đã chết nhiều lần như vậy?
Xem ra điều mà Trương Thiên Nhất lo lắng chính là xác chết đứng này có thể mở ra con lối đi giữa ma và những trạng thái phía sau.
Nếu không, đích tôn của nhà họ Trương đã không vì một thôn làng mưa lớn liên tục và mấy người chết mà phải bôn ba như vậy.
Còn nhớ mấy năm trước khi quan tài ma chỗ tôi bị trộm, mười mấy người chết, một tên tay sai của nhà họ Trương cũng không thấy đâu.
Tạm thời tôi vẫn chưa liên kết được các manh mối, nhưng quan tài ma này bắt buộc phải đóng.
Dù sao nhà họ Trương cũng đã phải chú ý, tôi thật sự muốn xem xem ma sau khi chết sẽ như thế nào.
Nhưng không có tên, không có ngày sinh và ngày mất, đóng quan tài bằng cách nào?
Những chiếc quan tài ma trong nhà tôi đều là ma đến gõ cửa nửa đêm, yêu cầu đặt làm.
Còn bây giờ...
Với tay mơ như tôi, việc này e là có chút khó khăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!