Chương 15: (Vô Đề)

6

Thấy tôi không từ chối đề nghị của Trương Thiên Nhất, cô gái kia hỏi tôi: "Cô định để anh ta tiếp quản cửa hàng quan tài này hả?"

"Từ chối có tác dụng không?" Tôi không trả lời mà nhìn chiếc xe màu đen.

Dù dài khoảng mười thước, có cánh cửa lớn, được trùm kín mít nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được âm khí ở bên trong.

"Cũng đúng. Anh ấy là người của Trương gia, nghe đồn là huyền môn chính thống nữa." Cô gái kia bật cười, "Những người trong nghề như cô có phải đều nghe tới danh tiếng của Trương gia không?"

Tôi liếc nhìn cô ta.

"Dù sao tôi cũng chỉ là người chân đất, không quan tâm nhà họ thế nào." Cô gái có vẻ khinh thường Trương gia, "Tôi là Long Linh, người vớt xác ở quỷ môn quan Hoàng Hà, bọn họ đều gọi tôi là Thủy Hầu Tử. Nghe nói cô là Quan Cửu hả?

"Long () Linh, tên hay." Tôi gật đầu, tỏ vẻ mình biết rồi.

Không biết sao Long Linh lại thấy không vui: "Không phải Long đó, mà là Long () của long đồng. Cô có biết không?"

Long Đồng?

Thời cổ đại rất nhiều bộ tộc không đủ cái ăn, muốn sinh một đứa bé, nuôi nó lớn lên càng khó hơn, thế nên để chọn nuôi một đứa bé chào đời đủ tuổi chuẩn để nuôi nấng có rất nhiều quy tắc.

Những đứa trẻ bị khiếm khuyết, dị tật hoặc là gặp tai nạn sau khi sinh sẽ được gọi là long đồng.

Những long đồng này sẽ bị bộ tộc thiêu sống để xoa dịu cơn thịnh nộ của ông trời, gọi là tế long ().

Ở thời đại này chữ này không còn được nhiều người biết đến, thế mà vẫn có người tự xưng là long đồng sao?

Cô ta không bị thiêu chết thì thôi, tính cách còn khá vui vẻ, có khí chất anh hùng, không hề có sự u ám.

Người như vậy khiến tôi không khỏi tò mò: "Quỷ môn quan mười người đi, chín người không thể quay lại. Nước ở nơi đó vô cùng nguy hiểm, một cô gái như cô sao lại đi làm nghề nhặt xác?"

"Quan tài ma không phải cũng do phụ nữ nhà họ Quan làm sao?" Nói tới đây, Long Linh nhìn chiếc xe màu đen, đến gần tôi, nghiêm túc nói, "Trong đây có một nữ thi đứng, tôi cực khổ lắm mới vớt từ quỷ môn quan lên được. Trương Thiên Nhất muốn gọi thiên lôi đốt để cô ta hồn phi phách tán, nhưng tôi không đồng ý. Quan Cửu, tôi muốn nhờ cô đóng quan tài ma cho cô ta."

Long Linh dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn tôi, còn mở balo đang đeo trên lưng: "Trên đường tới đây tôi nghe Trương Thiên Nhất nói nhà họ Quan làm quan tài không thiếu tiền. Đây là tất cả số tiền tôi tích góp sau khi nhặt xác gần hai mươi năm, là tấm lòng của tôi, cô nhất định phải đóng quan tài ma cho cô ta."

"Chỉ vì một xác chết đứng vớt được từ dưới lên mà bỏ ra số tiền tiết kiệm cả đời hả?" Tôi nhìn Long Linh.

Cô ta trông chỉ mới hai mươi tuổi, sao có thể nhặt xác gần hai mươi năm được?

Một người đang sống sờ sờ sao lại muốn đặt làm quan tài ma cho xác chết mình vớt được?

Đúng là thú vị!

Nhưng khi chiếc xe kia chạy vào sân nhà, một luồng khí lạnh lập tức ập thẳng vào người tôi khiến tất cả lông tơ dựng đứng.

7

Cửa xe vừa mở, trời đang sáng đột nhiên nổi gió, mây đen lập tức kéo đến.

Sau đó quan tài ma ở sau nhà vốn im lặng mấy năm nay lại bắt đầu có tiếng động.

Trước cửa nhà, chiếc chuông đồng được treo bằng tơ nhện keo leng keng.

Một chiếc quan tài sắt được dán nhiều lớp niêm phong viết phù văn bằng chu sa được nâng xuống, bên trên còn được khắc rất nhiều dị thú trấn hồn.

Trong lúc những người khác khiêng quan tài, Trương Thiên Nhất cầm một thanh kiếm bằng đồng đen đứng cạnh giữ vững đội hình.

"Hay là gọi thiên lôi đốt đi." Vừa nhìn là tôi đã thấy có vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!