Chương 14: (Vô Đề)

3

Chỉ vì mấy câu của Mặc U, những điều đẹp đẽ trong lòng tôi lập tức hóa thành băng giá.

Tôi không khỏi nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.

Rõ ràng khi nãy chưa tỉnh, anh hôn tôi, môi lưỡi chúng tôi hòa vào nhau.

Mấy năm qua, cách anh nhìn tôi đã dần thay đổi.

Sau tám năm bên nhau, tôi cũng thay đổi suy nghĩ về anh.

Nhưng anh lại bảo tôi đi tìm Trương Thiên Nhất để có một đứa con?

Có phải việc này liên quan đến quan tài con người không?

Nghe Mặc U nhắc đến Trương Thiên Nhất, tôi thật sự tức giận.

Có vài thứ hình như nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

Nếu không có Mặc U, tôi tự lập trưởng thành, có lẽ có một đứa con với Trương Thiên Nhất chẳng phải vấn đề.

Có điều hiện tại, tôi không muốn nữa.

Nhưng Mặc U chỉ thờ ơ trở về quan tài, nói: "Đó là nguyện vọng của bà ngoại và mẹ cô, đến nhà họ Trương nói chuyện đi."

Tôi nổi trận lôi đình: "Nhà họ Trương không để lại thông tin, tôi cũng không biết cách liên lạc với họ!"

Và tôi cũng không muốn dính dáng gì với họ cả.

Nhà họ Trương đưa Trương Thiên Nhất tới đặt làm quan tài người, nói anh ta là tiền công.

Ban đầu bà ngoại và mẹ tôi muốn Trương Thiên Nhất ở lại cửa hàng quan tài giống như Mặc U ở bên tôi cho đến khi lớn, sau đó chúng tôi thuận theo tự nhiên có một đứa con.

Nhưng sau khi có được quan tài, nhà họ Trương lại đưa Trương Thiên Nhất đi, thậm chí còn nói sẽ giao "đứa bé" cho tôi qua cách thụ tinh ống nghiệm.

Nực cười!

Tôi có cảm giác Mặc U đột nhiên nhắc tới Trương Thiên Nhất là vì tôi càng ngày càng thức dậy muộn.

Anh như vậy có lẽ vì quan tài người, cũng có lẽ là vì tôi.

Quan tài ma đương nhiên là dành cho ma, người nhà họ Quan ai cũng có dòng máu nửa ma nửa người nên từ đời này sang đời khác chỉ có phụ nữ.

Lúc nhỏ, cơ thể tôi tràn ngập dương khí, nhưng theo thời gian, dương khí trong người tôi ngày càng yếu, tôi cũng ngày càng thích âm hơn.

Ban ngày khi dương khí thịnh, ba hồn bảy vía không thể ở đúng vị trí nên mới có cảm giác buồn ngủ.

Trước đây, bà ngoại và mẹ tôi ban ngày ngây dại không hẳn là giả bộ hoàn toàn.

Nhưng vì tính mạng, bọn họ biến tôi thành một đứa bé không có tình cảm.

Nếu không có Mặc U, tôi từ mười tuổi đến mười tám tuổi sẽ như thế nào đây?

Nhà họ Quan tuyệt vong cũng tốt!

Tôi không biết mình có thể sống được bao lâu nữa.

Sau khi lớn, tôi càng ngày càng thích âm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!