Chương 13: (Vô Đề)

2

Mặc U dừng hành động xoa tay lại: "Được rồi, đều là lỗi của tôi, đều tại tôi hết! Cái đồ không có lương tâm nhà cô, tôi nuôi cô hai năm, chẳng lẽ tôi có thể trơ mắt nhìn cô bị đám lệ quỷ kia cắn xé sao? Cô chưa từng đến con đường u minh, không biết nơi đó..."

Giống như nhớ tới chuyện gì đó, anh khẽ cười: "Cô còn trẻ, những nơi như chỗ đó tốt nhất đừng đi."

Anh tiếp tục chà xát tay tôi cho đến khi nóng lên, lúc này mới buông ra.

"Được rồi đấy! Tự cô giải quyết tiếp đi, hai người này chỉ là người thường, không hề có tâm tư ích kỷ, ma không nhập thể được. Cô giúp họ trừ tà một chút là được. Tôi mệt rồi, đi ngủ đây."

Lần này anh không xoa đầu tôi mà gõ một cái thật mạnh.

Tôi không biết tại sao anh lại né tránh vấn đề đó, nhưng tâm trạng khó chịu đã dần tan biến.

Sau khi chắc chắn tay mình không còn nấm mốc, tôi cầm cây bút mực đi đến chỗ đội trưởng Tần và cảnh sát kia, ấn thật mạnh lên huyệt nhân trung của họ, sau đó dùng compa đâm vào ngón tay giữa của hai người đó, hội tụ dương khí.

Không lâu sau, đội trưởng Tần tỉnh lại, mơ màng nhìn tôi.

Tôi chỉ chỉ thi thể Trần Truyền: "Anh ta chết rồi."

Đội trưởng Tần sửng sốt, vội ngồi bật dậy.

Dưới đất, đầu và phần thân của Trần Truyền bị chia làm hai, cái đầu vỡ nát như đầu của Câu Bà Tử, nhìn qua không hề giống bị ngoại lực tác động, một vết thương cũng không có.

Trên xác chết, nấm mốc đã phủ đầy.

"Đây... Đây..." Đội trưởng Tần hoang mang, "Không phải anh ta nói cô có thể cứu anh ta sao? Sao lại..."

"Vừa bước vào đây, các anh đã hôn mê, anh ta vốn đã bị như vậy." Tôi giả ngốc.

Đội trưởng Tần sững sờ một lúc, nhưng anh ta không ngốc, nhìn tôi hỏi: "Thế nên làm gì đây?"

"Đốt hết đi, sau đó về nói với cấp trên việc này quá kỳ quặc là được." Tôi thu dọn đồ đạc, thoáng nhìn cảnh sát còn đang hôn mê, "Sau khi về các anh hãy ăn gạo nếp liên tục ban ngày, không được ra ngoài vào trời tối."

Khi bị tà ma ám vào người, âm khí vẫn còn trong cơ thể, hơn nữa trên thị trấn mới có hơn mười người chết, bọn họ rất dễ bị dính mấy thứ dơ bẩn.

Đội trưởng Tần nghĩ mà sợ, lại hỏi: "Còn quan tài ghép bằng xác người thì sao? Còn người phụ nữ bụng rỗng với đầu của bà cụ ở bên trong, sao bà ta vẫn còn sống và nói chuyện được... Tôi phải báo cáo thế nào đây?"

"Cứ nói sự thật, cấp trên sẽ cho anh biết nên giải quyết thế nào." Tôi nhìn thi thể của Trần Truyền, "Nếu anh ta đã được điều tới đây, tôi nghĩ cấp trên của anh biết đang xảy ra chuyện gì."

Đội trưởng Tần ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng ngộ ra vấn đề.

Sau đó anh ta nói với tôi họ có cách riêng để xử lý những trường hợp kỳ lạ này.

Xu hướng hiện giờ là xem phim ma, gặp xác chết lạ thì cứ trực tiếp đem đi đốt, như vậy an toàn và dễ dàng hơn.

Nhưng Trần Truyền nhất quyết muốn nghiên cứu, sau khi bị nhiễm trùng, đội trưởng Tần muốn đưa anh ta đến bệnh viện nhưng anh ta không đồng ý, khăng khăng chỉ có anh họ tôi mới cứu được.

Có điều khi đến trước nhà, Trần Truyền lại không vào ngay, nói phải đợi."

"Cô nói xem, bản thân sắp chết rồi thì còn chờ gì nữa? Không lẽ..." Đội trưởng Tần nhìn thi thể Trần Truyền, thở dài.

Sự thật trùng khớp với lời Mặc U nói.

Lệ quỷ Lý Cúc Hoa chỉ là tiên phong.

Bà ta đã chết từ lâu, còn ở trong quan tài ma, nếu bà ta muốn biết bí mật gì đó, không phải chỉ cần lén nghe chúng tôi nói chuyện là được rồi sao?

Nhưng tình cờ quan tài của bà ta bị trộm đi, còn gặp người có hoàn cảnh tương tự mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!