2
Thấy Trần Truyền đột nhiên thể hiện sự kính trọng tôi như vậy, đội trưởng Tần vội buông tay tôi ra.
Anh ta nhìn tôi, sau đó nhìn Trần Truyền, cười hỏi: "Hai người quen nhau hả?"
Tôi muốn giải thích nhưng lại không biết nói từ đâu.
Cửu lão thập bát tượng là thuật ngữ chỉ những thợ thủ công lành nghề xuất phát từ môn phái Lỗ Ban.
Có thợ kim hoàn, thợ bạc, thợ mộc, thợ rèn, thợ thiếc, họa sĩ, người làm gạch, thợ làm ô, thợ nhuộm...
Ngoài ra còn có nghề giết heo, cắt tóc.
Mỗi nơi sẽ có một bí thuật hoặc bí pháp do tổ tiên truyền lại, nhưng theo thời đại phát triển, các kỹ thuật du nhập với nhau, không còn phân biệt quá rõ.
Sau khi đi khắp giang hồ, để tự bảo vệ mình, cửu lão thập bát tượng bí mật gộp lại chỉ còn Cửu Lão.
Có điều, bọn họ hình như không còn sống dựa vào nghề thủ công nữa.
Tôi từng nghe bà ngoại nhắc đến nhưng không rõ cách chia nhánh nhỏ của họ.
Có điều chắc chủ yếu là Lỗ Môn làm nghề thợ mộc.
Những người đóng quan tài như chúng tôi cũng tính là một nửa đệ tử nên không có gì lạ nếu bọn họ biết đến.
Tôi vẫn giả vờ không hiểu gì.
Trần Truyền cung kính khom người với tôi một lúc lâu rồi đứng thẳng dậy, vẫn cười nói: "Nhà họ Quan làm quan tài ma để hồn ma có thể đi đầu thai. Sự việc kỳ lạ lần này là do quan tài ma gây ra, những thứ bên trong đều đang hướng tới quan tài người. Nhìn hoa văn trên thanh gỗ đào này, hẳn là cô cũng biết chút ít về quan tài người, những thứ đó chắc chắn sẽ tới tìm cô.
Thế thì cô đã chuẩn bị tinh thần chưa?"
Trần Truyền tươi cười trả thanh gỗ đào cho tôi.
Sau đó, anh ta trịnh trọng nói: "Hai năm trước tiền bối của nhà họ Quan mất tích. Các trưởng lão quan tâm an toàn của truyền nhân nhà họ Quan nên bảo tôi tới bảo vệ cô."
Bảo vệ?
Thời điểm bà ngoại và mẹ tôi mất tích thì không đến, bây giờ mới xuất hiện, còn để đội trưởng Tần chỉnh đốn tôi một hồi, rõ ràng là thị uy mà.
Trần Truyền biết rất rõ về tôi, còn đề cập đến việc muốn cuốn sổ ghi chép về quan tài ma, cứ tiếp tục giả bộ như vậy cũng không có ý nghĩa gì cả.
Tôi cầm thanh gỗ đào đã được chạm khắc một nửa, xoay người vào bên trong.
Mượn thế lực của anh ta giải quyết ác quỷ trong quan tài ma kia cũng là ý kiến không tệ.
Gian sau là địa bàn của Mặc U, Trần Truyền vào cũng tốt.
"Phiền đội trưởng Tần chờ bên ngoài, tôi vào trong với cô ấy là được." Trần Truyền vẫn giữ thái độ khách sáo.
Trong cuốn sổ ghi chép về quan tài ma, ngoại trừ tên người đã khuất, ngày sinh và những điều kiêng kỵ lúc chết, cuộc đời của người đó cũng được ghi chép lại.
Trước đây tôi không có hứng thú với những thứ này, dù sao thì quan tài ma nhiều như vậy, người chết đủ loại, thậm chí có người đã chết hàng trăm năm, hơn nữa thời gian cũng không ghi theo lịch của công nguyên.
Tôi và Trần Truyền cùng tìm đọc ghi chép về quan tài ma bị mất.
Chủ nhân quan tài tên Lý Cúc Hoa, sinh vào năm Quang Tự thứ 25 đời nhà Thanh (năm 1899), mất năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 36, thọ 50 tuổi, có bảy con gái và một con trai.
Trung Hoa Dân Quốc năm thứ 16, nạn đói hoành hành, bán con gái lớn và con gái thứ hai làm thái nhân (*).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!