Chương 15: Khách Làng Chơi Cùng Kỹ Nữ

Đàm Dật Trạch thân hình to lớn. Bước chân thon dài bước đi, so với người khác chạy mấy bước cũng không khác nhau là mấy

Tuy rằng trong văn phòng nói chuyện cùng Đàm Dật Nam vài câu. Nhưng hắn cuối cùng cũng sắp đến được thang máy, thấy được bóng dáng của vật nhỏ kia

Đàm Dật Trạch muốn lớn tiếng mà gọi tên của cô. Nhưng thời điểm đang định cất lời, hắn mới sực nhớ ra, đã gặp qua vật nhỏ kia vài lần, nhưng hắn cũng quên hỏi tên của cô

Nghĩ đến đây, đây có lẽ là lần đầu tiên của hắn, lớn như vậy rồi vẫn còn quên chuyện quan trọng như vậy

Mắt thấy cô ấn xuống nút thang máy. Đàm Dật Trạch lập tức chạy nhanh tiến đến, không có nghĩ nhiều liền chắn ở trước cửa thang máy kia

"A..."

Thực ra lúc chuẩn bị đi xuống lầu, Cố Niệm Hề có chút không yên tâm

Dù sao, cô cũng dành tình cảm thực sự của mình cho Đàm Dật Nam. Cho nên ngoài miệng tuy cứng rắn như vậy, nhưng trong lòng vẫn là rất mềm yếu

Lúc bước vào văn phòng của Đàm Dật Nam, quá khứ ngọt ngào hai năm trước kia lại hiện về trong trí nhớ

Có hắn cùng cô cười, cũng giận dỗi, nước mắt, cũng có thời điểm mất mác Đàm Dật Nam ở bên cạnh cô an ủi...

Tất cả giống như một bộ phim, trong ký ức của cô hồi diễn lại

Hôm nay, Đàm Dật Nam xin cô tha thứ, cô không phải không hề động tâm. Chẳng qua, đối với tiểu sinh mệnh chưa ra đời kia, cô không thể nhẫn tâm

Cô cũng sợ, nếu như hiện tại chấp nhận, cũng chưa chắc sau này Đàm Dật Nam lại không đối xử như thế với cô

Xem ra, việc hai người quay trở về, sẽ không có hy vọng

Từng bước từng bước rời xa Đàm Dật Nam, đang chuẩn bị đi xuống lầu, Cố Niệm Hề thật không ngờ chính mình lại tiến vào lồng ngực ấm áp của một người. Nhưng ngực người này, xem ra chính là làm từ sắt đá, bằng không tại sao đập lên mũi cô lại đau như vậy?

Chắc tại mình trong đầu nghĩ đến chuyện kia, mới có thể vô ý mà va vào người khác, cho nên sờ soạng cánh mũi, sau đó chuẩn bị giải thích

Lúc ngẩng mặt lên, liền nhìn thấy được một người mặc quân trang xanh biếc

Lời giải thích của cô, lúc này liền nghẹn lại trong cổ họng

Đây không phải là người vừa nãy ở trong phòng Đàm Dật Nam sao?

Hắn tại sao lại ở trước mặt mình?

Nhìn khuôn mặt trước mắt có chút quen thuộc, đôi mắt đẹp của Cố Niệm Hề tràn đầy nghi hoặc

Hắn xuất hiện cũng không để ý đến kinh ngạc của cô. Mà là hắn thấy cô vuốt vuốt chóp mũi của mình, đột nhiên đưa tay sờ nhẹ cái mũi của Cố Niệm Hề, làm cho cô ngây ngẩn cả người

"Làm sao vậy, đau sao?" Hắn nhẹ nhàng giúp cô xoa xoa chỗ ửng đỏ kia. khóe miệng hiện lên ý cười

Mà ngữ điệu cũng thật ôn nhu, tuy rằng rất lãnh đạm. Nhưng nếu bị các quân nhân khác nghe được giọng nói này của hắn, chắc chắn sẽ là một sự kiện động trời. Từ trước đến nay lãnh diện báo tử chưa đối với một người phụ nữ nào ôn nhu như vậy

Ngẫm lại, đúng là đều cảm thấy có chút hoảng sợ!

"Anh..."

Phục hồi lại tinh thần, Cố Niệm Hề đang định nói cái gì, cũng không nghĩ đến người đàn ông trước mặt đã mở miệng trước: "Đi thôi, thang máy tới rồi"

Hắn ngẩng đầu nhìn thang máy với đôi mắt lãnh đạm

"Nga"

Cứ thế đi theo Đàm Dật Trạch vào thang máy, Cố Niệm Hề giống như là mất đi ý thức, tay người đàn ông kia vẫn đặt lên hông của cô từ lúc đầu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!