Cô đưa tay đẩy cánh cửa kia ra, chậm rãi bước đi về phía người đàn ông đang ngồi ở giữa phòng.
Vữa rồi, đôi mắt âm lãnh khi đứng ở sau cánh cửa đã bị cô tầng tầng che giấu. Giờ phút này trên mặt nàng, chị có nụ cười xinh đẹp động lòng người.
"Nam, anh làm sao vậy? Không vui sao ? "
Cô chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay của anh.
"Không có. Đi vào, sao không gõ cửa? "
Nhìn cánh tay của cô, trong mắt của anh chợt lóe lên vẻ chán ghét, lập tức rút tay mình ra khỏi tay cô.
Mặc trong con ngươi lộ vẻ chán ghét kia, chỉ là trong một cái nháy mắt. Nhưng Hoắc Tư Vũ, vẫn là bắt được.
Khi bản thân rất thích một người nào đó, dù một động tác rất nhỏ của người đó, ta cũng có thể nắm bắt được tâm tư của hăn.
Đây chính là cảm giác của Hoắc Tư Vũ đối với Đàm Dật Nam.
Cho nên, khi cô phát giác được biến hóa của anh, hơi thở âm lãnh một lần
nữa quay trở lại vây lấy cô. Nhưng, khi anh xoay người lại nhìn cô,
vừa đúng lúc Hoắc Tư Vũ giấu đi vẻ mặt âm lãnh của mình
Nụ cười ngột ngào lại treo lên khuân mặt của cô. Cô liền trách móc:
"Nam, là em chứ không phải người nào khác, Em và anh là người yêu, chảng lẽ em đi vào, cũng cần sự cho phép của anh? Hay nói, Nam, anh vừa rồi ở trong phòng làm những chuyện gi?" cô hữu ý vô ý nói, giống như là thăm dò.
Kỳ thật, cô ta hy vọng Đàm Dật Nam thẳng thắn với mình, nói rõ ràng vì sao hắn phải nhường hợp đồng cho Cố Niệm Hề.
Chỉ là, sau khi nghe xong những lời cô nói, hắn ngay cả phản bác cũng không có, chỉ nhắm đôi mắt đẹp kia lại.
Chốc lát sau, anh mở mắt ra nói: "Cho dù là vợ chồng hai bên cũng có không gian riêng đi?"
Trong nháy mắt, đôi mắt của cô ta tối sầm lại.
Hắn không chịu cùng cô thăng thắn.
Nói cách khác, cái hắn muốn, không chỉ đơn giản là cùng Cố Niệm Hề thảo luận về hợp đồng
Có khả năng, hắn còn muốn cùng cô ta làm chút chuyện không thể nói cho người khác biêt.
Cô, rất muốn ầm ỹ với Đàm Dật Nam, chất vấn anh vì sao lại không thẳng thắn với mình.
Nhưng, trên tay cô cũng không có chứng cớ chứng minh vừa rồi Đàm Dật Nam làm những chuyện đó. Nếu như cố níu lấy Đàm Dật Nam không buông, chỉ sợ sẽ bị anh cắn ngược một cái.
Mà anh đối với Cố Niệm Hề vẫn còn tình yêu. Vừa rồi ở đại sảnh, trong mắt anh đầy thương yêu khi nhìn Cố Niệm Hề, một chút cũng không thoát khỏi mắt cô. Nếu hiện tai cô cùng Đàm Dật Nam trở mặt, chỉ sợ anh lại quay trở lại bên người Cố Niệm Hề
Nghĩ tới đây, Hoắc Tư Vũ cố gắng hit sâu một hơi. Nụ cười lần nữa nở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta.
"Nam, anh nói vậy sẽ khiến người ta rất thương tâm. Giữa hai chúng ta chẳng lẽ còn có gì giấu diếm nhau nữa hay sao?" Cô khẽ nhếch lên cánh môi, giống như đang giận dỗi. Cô làm như vậy hy vọng đơn giản anh có thể an ủi mình
Nhưng không có nghĩ đên, cô ta vừa nói xong, anh một lần nữa rút tay của cô ra, có chút bực mình đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Lúc đầu, cùng Hoắc Tư Vũ ở chung một chỗ, anh còn có chut mới mẻ. kích thích. Đặc biệt là thân thể của cô, đó là thứ Cổ Niệm Hề không cho hắn.
Có thể kích tình đi qua, Đàm Dật nam mới cảm giác được, Hoắc Tư Vũ thật sự không bằng Cố Niệm Hề Tối thiểu thời điểm cùng hắn sống chung một chỗ Cố Niệm Hề cũng biết được đúng mực. Nhưng Hoắc Tư Vũ, giống như mối giây chỉ hận không muốn tách rời với hắn. Mà ngay cả hắn đang làm việc, cô cũng không buông tha. Quấn như thế, khiến người ta có cảm giác thật sự sắp hít thở không thông.
Hắn hiện tại, thật hy vộng có thể tìm được một nơi không có Hoăc Tư Vũ, yên lặng ngây ngốc vài năm, thanh tĩnh thanh tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!