Chương 66: Vật nhỏ, em là của anh

Sau khi cùng Hoắc Tư Vũ tách ra, Cố Niệm Hề, vốn muốn mau chóng trở lại phòng ngủ, sau đó tìm anh làm lò sưởi. Lại không nghĩ tại thời điểm sắp đến cửa phòng ngủ bọn họ, đụng phải một người.

Người đàn ông này đứng ngay đầu bậc thang, dáng người thon dài đổ bong xuống đất dưới tác động của ánh đèn vàng.

Ngón tay của anh tra trong lúc đó, kẹp lấy một điếu thuốc lá.

Theo nhịp rít của anh, sương mù từ từ quanh quẩn quanh thân anh. Sương mù như thế, toàn thân của anh phảng phất một tầng sắc điệu lãng mạn...

Nhìn từ đàng xa, anh như vậy, giữa thần bí mang theo chút cao quý.

Ánh mắt của anh, mang theo tối tăm. Đi tới đi lui tại đầu bậc thang, hiện tại anh có nhiều bất an cùng sốt ruột.

Kỳ thật, đối với bộ dáng này của anh, Cố Niệm Hề cũng không xa lạ.

Một năm trước, cũng có một người đàn ông như vậy đứng ở lầu dưới ký túc xá của cô, đi qua đi lại, sau đó hút thuốc.

Trong trí nhớ, đó là lần đầu tiên bọn họ khắc khẩu.

Cô tức giận, liên tiếp vài ngày không đi gặp mặt anh, mặc kệ là nhắn tin, hay là gọi điện thoại, hoặc là để cho người cầm thư tới ký túc xá đưa cho cô, cô đều không nhận.

Giằng co vài ngày, anh cuối cùng chỉ có thể khổ sở chờ đợi cô dưới ký túc xá.

Không nghĩ tới, một năm sau tình huống thế như thế lại lần nữa trình diễn.

Nhưng chẳng lẽ hắn không biết, hiện tại thân phận của bọn họ đã thay đổi, không nên chung sống như vậy sao?

Chỉ tiếc, đây chỉ là suy nghĩ của một mình cô, Đàm Dật Nam cũng không biết, anh vẫn như cũ nôn nóng bất an dạo bước, đi tới đi lui .

Thuốc lá trên tay, hút hết điếu này đến điếu khác.

Mãi cho đến khi, tầm mắt của anh rơi vào trên người cô.

Vốn đôi mắt tối tăm, trong nháy phảng phất ở trong mắt bốc lên một đạo ánh sáng. Phá vỡ, lờ mờ quỷ dị như vậy...

"Niệm Hề..." Anh bước lên trước, đến trước mặt của cô.

Bởi vì quá vội vàng xao động, thiếu chút nữa giẫm vào khoảng không, ngã xuống.

Đàm Dật Nam như thế, nhìn qua thật sự có chút tức cười.

"Có chuyện gì không? Có rảnh rỗi, tôi muốn trở về phòng đi ngủ!" Nói cho đúng đến, nhưng thật ra là nàng muốn Đàm Dật Trạch ình ấm tay!

Gặp Đàm Dật Nam vẫn như cũ một bộ ấp a ấp úng, cô sải bước vượt qua bên anh, chuẩn bị đi tới.

Lại không nghĩ, sau một giây. tay của cô bị kéo lại, sau đó cô nghe được giọng nói có chút nghẹn ngào: "Niệm Hề, em không cần đi! anh không cho phép em, cùng anh ở cùng một phòng ngủ!"

Thời điểm anh ta nói lời này, giống như một đứa trể bị đoạt đi đồ chơi yêu mến, một đôi mắt màu đen cũng bị màu đỏ hồng lan tràn.

"Trò cười? Anh ấy là chồng của tôi, tôi không cùng anh ấy cùng phồng ngủ, chẳng lẽ lại cùng anh?" Nhìn mặt Đàm Dật Nam, khóe môi của cô đột nhiên giật ra quẹt một cái đường cong, phảng phất những gì vừa rồi cô nghe được là trò cười lớn nhất trên cái thế giới này!

"Nếu như em muốn cùng một phòng ngủ với anh, anh sẽ không để ý!" Anh nhìn cô đang cười, không mang một tia nhiệt độ.

Cười như vậy, làm cho Đàm Dật Nam không hiểu sao lại thấy khủng hoảng.

Bởi vì, vẻ mặt cô xa lạ như thế làm cho anh cảm thấy, cô giống như sớm đã hoàn toàn buông xuống những gì bọn họ cùng trải qua!

Điều này, tại sao lại có thể?

Anh còn nhớ phần tình yêu trước kia, yêu khó khăn như vậy. Anh không thể quên được, lau cũng không đi! Cố Niệm Hề làm sao có thể, dễ dàng đem nó biến mất?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!