Chương 65: Cô gái thích làm Tiểu Tam

"Anh họ, năm mới vui vẻ!" Ngay khi Đàm Dật Trạch ở trong sân cùng Thư Lạc Tâm hàn huyên một lát, sau khi tiến vào nhà, một bóng dáng màu trắng nhanh chóng lẻn chạy đến trước mặt anh.

Cô gái có làn da rất trắng, nhưng không phải là cái loại trắng mang theo bệnh hoạn. Mà là cái loại trắng hồng phấn. Một gương mặt trẻ tuổi, bởi vì vậy, càng xinh đẹp mê người.

Cô gái mặc một than áo long màu trắng, vốn là than hình thon thả, nhowngr bởi mặc áo long nên có chút căng phồng, thoạt nhìn giống như là một quả bóng.

Nhưng cô gái hình như cũng không ngại, lắc lắc than thể tròn tròng đến trước mặt Đàm Dật Trạch, liền tươi cười sang lạn với anh.

Kỳ thật, nếu đổi thành người khác, cô tuyệt đối sẽ nhào tới, chào hỏi trước tiên.

Nhưng trước mặt, là Đàm Dật Trạch! Người cô vừa yêu vừa hận.

Yêu vì đây là anh họ anh tuấn có một không hai, chỉ riêng là nhìn xem cùng giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mý nhất của loài người. Hận chính là, người đàn ông này từ trước đến nay không thích cùng người khác có tứ chi tiếp xúc. Mặc dù cô không biết rốt cuộc đụng phải cánh tay anh hoặc là những bộ vị khác, người đàn ông này sẽ có phản ứng gì.

Nhưng nhìn khuân mặt trong trẻo lạnh lung của anh, bất cứ người nào cũng có thể biết rõ anh cũng không phải là một người đàn ông có tính tình tốt. Tự nhiên, ngay cả cô, cháu gái được tất cả mọi người Đàm gia nâng niu trong lòng bàn tay, cũng không dám lỗ mãng ở trước mặt anh.

"Nghiên Nghiên, năm mới vui vẻ." Anh đối với nhiệt tình chào hỏi của cô nhẹ cong khóe miệng.

Chỉ là động tác đơn giản như vậy, đã làm cho Mạc Nghiên háo ngây ngốc tại chỗ.

Oa!

Là nụ cười a!

Anh họ băng sơn, thế nhưng đầu năm mùng một lại cười với mình, cũng có nghĩa là, vận khí năm nay của mình không tệ?

"Anh họ, nghe nói anh ở trong quân đội lại lập công..." Thấy Đàm Dật Trạch cùng mình cười, Mạc Nghiên cũng bắt đầu nhiệt tình cùng anh trò chuyện.

Nhưng một màn này, lại làm cho Thư Lạc Tâm vừa rồi từ trong viện đuổi theo Đàm Dật Trạch vào cửa phi thường bất mãn.

Mạc Nghiên là cháu gái duy nhất Đàm gia, cho nên từ nhỏ đến lớn người nhà đều vô cùng sủng ái cô. Ngay cả ông nội Đàm một quân nhân nghiêm khắc, cũng cưng chiều cô có thừa.

Nhưng, Thư Lạc Tâm chính là không thể chịu nổi bất luận kẻ nào cùng Đàm Dật Trạch quá thân cận.

Bởi vì điều này sẽ làm bà cảm thấy, bà cùng Đàm Dật Nam không được mọi người hoan nghênh.

"Ơ, ai vậy?" Thư Lạc Tâm đi vào, cắt đứt đối thoại Mạc Nghiên và Đàm Dật Trạch.

"Mợ!" Mạc Nghiên ngược lại tính tình rất tốt, vừa thấy người liền chào hỏi.

"Ngoan. Đúng rồi, Nghiên Nghiên mẹ con sao lại không cùng con tới đây?"

Thư Lạc Tâm ở một bên hỏi han ân cần. Đàm Dật Trạch kỳ thật cũng đoán dduwwocj ý tứ của bà, liền bước vào phòng khách, trực tiếp tới phòng bếp.

Trong phòng bếp, Lưu tẩu cùng Cố Niệm Hề đang bận rộn nấu ăn.

Nhiệt độ trong phòng bếp có chút cao, Cố Niệm Hề đã cởi áo bông trên người xuống, đơn độc một thân màu trắng mã hải chíp bông quần áo. Mái tóc thật dài, tùy ý xõa trên vai. Những sợi tóc chắn tầm măt, cô tùy ý vén ở trong tai.

Ánh sang ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa vặn rơi trên người cô. Cô lúc này, thuần khiết xinh đẹp, giống như là thiên sứ lạc xuống trần gian...

"Ơ, Tiểu Trạch sao lại vào đây?" Nhìn thấy Đàm Dật Trạch tiến vào phòng bếp, Lưu tẩu có chút ngoài ý muốn.

"Không có việc gì, đến xem một chút!" Anh chỉ là cười nhạt, bất quá bước chân không tự giác đến gần Cố Niệm Hề, lại tiết lộ mục đích anh tới đây.

"Ha ha... Tôi thấy Tiểu Trạch là đau lòng cháu dâu đi. Niệm Hề, nếu không, cô vẫn là cùng Tiểu Trạch đi ra bên ngoài một chút đi. Tôi một mình làm cũng được, dù sao đồ đạc cần chuẩn bị cũng đã đầy đủ!" Lưu tẩu cũng nhìn ra ý đồ của anh, đuôi lông mày không che dấu được vui mừng.

Kỳ thật, Lưu tẩu giúp việc ở Đàm gia đã rất nhiều năm. Lúc trước khi mẹ anh gả tới đây, vẫn là chị tự tay dạy mẹ anh biết một chút công việc nhà. Đặc biệt lúc sinh hạ Đàm Dật Trạch, ban đầu bà ấy ngay cả tã cũng không biết quấn, vẫn là Lưu tẩu dạy. đứa bé Đàm Dật Trạch này, cũng là Lưu tẩu nhìn anh lớn lên, không khác gì cháu trai ruột của bà.

Kỳ thật khi còn bé Đàm Dật Trạch, cũng không băng lạnh giống như bây giờ. Khi anh còn bé, thích leo cây, nghịch đất, tinh nghịch vô cùng. Cá tính, cũng hiền hoà. Nhưng những thứ này, kể từ mẹ anh qua đời, còn có mẹ mới Thư Lạc Tâm đến, tất cả đều thay đổi. Anh trở nên nghiêm khắc, đem tâm tình của mình che dấu kĩ. Thậm chí, mặc kệ đối với người ngoài hay là người trong nhà, cũng tràn đầy phòng bị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!