Cố Niệm Hề ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt một cách khó hiểu.
Thật ra, cô cũng cảm thấy khuôn mặt người này hơi quen quen. Đặc biệt, giờ phút này, trong con ngươi đen láy của hắn còn chứa đựng sự kỳ vọng. Cố Niệm Hề lục soát hết thảy trí nhớ của mình nhưng cô vẫn như cũ không tìm được bất cứ manh mối nào về hắn. Trong ấn tượng của cô, mình và vị quân nhân ca ca này có bắn đại bác cũng chạm không tới.
Tuy nhìn quân hàm trên vai hắn, Cố Niệm Hề không nhận ra được cấp bậc của đại nhân vật trước mặt nhưng trong tiềm thức, Cố Niệm Hề cho rằng quân nhân ca ca đều là chiến sĩ bảo vệ quốc gia, mình lại phụ kì vọng của ca ca ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền suy sụp , bàn tay nhỏ bé càng thêm áy náy gãi gãi đầu.
Nam nhân như nhìn thấu được sự ảo não của Cố Niêm Hề, hắn khẽ cười nói:
"Không nhận ra cũng không sao. Đứng ở đây chờ tôi một chút, lát nữa tôi sẽ ra."
Thấy tiểu nha đầu kia cũng không được tự nhiên, hắn vươn tay gạt gạt mấy sợi tóc bị Cố Niệm Hề gãi có chút rối loạn, khóe miệng nhếch lên đầy sủng nịch không hề che dấu.
Khi tay chạm vào mấy sợi tóc mềm mại, ý cười trên khóe miệng Đàm Dật Trạch càng lộ rõ. Trong mắt hắn xuất hiện chút dao động không lớn không nhỏ , nhưng một lát sau, Đàm Dật Trạch đành phải buông tay, tiếp tục tiến vào tòa nhà Minh Lãng kia.
Cô bé của hắn, chỉ cần chờ hắn một chút thôi. Một chút là tốt rồi, hắn lập tức liền quay ra bồi cô!
Hôm nay Đàm Dật Trạch qua đây, đơn giản là muốn đáp ứng cuộc hẹn với cha mình. Trở về thành phố đã hơn một tháng, hắn cũng khó dành ra được chút ít thời gian cùng phụ thân ăn một bữa cơm, nhưng sau khi gặp cô gái nhỏ kia, Đàm Dật Trạch quyết định hủy cuộc hẹn này. Dù sao, nếu muốn gặp cha thì bất cứ lúc nào cũng có thể gặp được, còn chuyện thú vị như hôm nay đâu phải ngày ngào cũng phát sinh.
Ôm lấy suy nghĩ thảnh thơi ấy, Đàm Dật Trạch nhanh chóng đi tới bên cạnh Cố Niệm Hề.
Nhưng khi cô gái ngẩng đầu lên, hắn mới phát hiện đôi mắt cô đỏ hồng.
Vừa khóc sao?
Đôi mắt kia còn mang theo một loại đau thương khó hiểu. Không biết tại sao, trong đầu Đàm Dật Trạch lại nghĩ như vậy, khuôn mặt bi thương kia không nên xuất hiện trên con người thú vị này.
Bởi vậy, hắn nhanh chóng hạ quân lệnh bảo Cố Niệm Hề đứng đợi bên ngoài còn mình thì tiếp tục đến sảnh Tập đoàn Minh Lãng. Trong Quân đội, Đàm Dật Trạch chỉ cần nói to một tiếng tùy ý là không một ai dám cãi lại lời hắn.
"Đàm tham mưu trưởng, tổng giám đốc nói ông ấy sẽ lập tức xuống đây, xin anh ở trên xe đợi ông ấy một lát." Vừa thấy một thân quân trang màu lục, cô gái tiếp tân trước sảnh lập tức gọi điện thoại lên phòng tổng giám đốc thông báo, không dám chậm trễ chút nào.
"Không cần đâu, cô cứ nói với ba tôi, tôi có chút việc gấp cần quay về xử lý ngay." Nói xong câu này, người đàn ông mau chóng rời đi, hắn sợ người kia đang sốt ruột chờ mình. Càng sợ hơn nữa bóng dáng ấy sẽ lại đột ngột biến mất ngay trước mặt hắn.
Khi thân mình cao lớn của Đàm Dật Trạch xuất hiện lần nữa ở trước cửa ốc Minh Lãng , hắn lại phát hiện không thấy Cố Niệm Hề đâu nữa!
Chết tiệt, cô bé này dám cãi lại quân lệnh!
Từ lúc Đàm Dật Trạch gia nhập quân đội đến nay, chưa có ai dám không để ý đến sự tồn tại của hắn như vậy!
Tiểu nha đầu, đừng để cho hắn tóm được. Nếu không lần tới, Đàm Dật Trạch này tuyệt đối không nhẹ tay đâu!
Quả thực, không phải Cố Niệm Hề cố ý rời đi. Chỉ là lúc nãy, chủ quản gọi đến hỏi kết quả công việc hôm nay, do chưa thể hoàn thành nên cô định trước tiên cứ chạy về công ty, báo cáo tình hình với chủ quản một chút, cũng hy vọng công ty sẽ cử người khác tới Tập đoàn Minh Lãng bàn bạc về kế hoạch hợp tác.
Xem ra, để Cố Niệm Hề đến Minh Lãng làm việc thực sự có chút không thích hợp. Dù sao ở đó, không cẩn thận sẽ đụng phải Đàm Dật Nam hoặc Hoắc Tư Vũ. Hai người này hiện tại Cố Niệm Hề không có cách nào tiếp nhận dược bọn họ.
Về phần những lời đã nói của vị quân nhân kia với mình, Cố Niệm Hề không hiểu nổi. Theo cô nghĩ, đại khái hắn nhận nhầm mình với ai đó thôi.
Nhưng cô cũng không biết rằng sau khi Đàm Dật Nam bị hất tay ra, lúc trở lại văn phòng hắn thấy rất đau thương. Thậm chí, ngay cả cuộc họp sắp bắt đầu cũng bị hắn cho hoãn lại.
Đàm Dật Nam thật sự chịu không nổi ánh mắt chán ghét của Cố Niệm Hề khi nhìn mình, mặc dù bọn họ đã chia tay, hắn vẫn không muốn thấy Cố Niệm Hề chán ghét mình đến vậy. Cho tới tận bây giờ, người đàn ông này vẫn chưa nhận ra được trong lòng mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì. Rõ ràng hắn đã có Hoắc Tư Vũ, một vưu vật xinh đẹp, tại sao còn không buông được đóa hoa bách hợp nhỏ tươi mát Cố Niệm Hề kia
Nhấc điện thoại lên, gọi vào đường dây nội bộ, Đàm Dật Nam nói: "Tra xem hôm nay có cô gái nào nào tên là Cố Niệm Hề tới công ty để tìm hiểu không. Nếu có, kiểm tra xem cô ấy đến công ty làm gì?"
Nếu hắn nhớ không lầm, lúc nãy Cố Niệm Hề đã đứng nói gì đó với cô gái lễ tân ở trước sảnh. Hơn nữa vừa rồi cô cũng nói mình không đến Tập đoàn Minh Lãng để tìm hắn.
Đàm Dật Nam hiểu rõ, vì hắn mà hiềm khích lúc trước giữa Cố Niệm Hề và Hoắc Tư Vũ sẽ không có khả năng tiêu tan ngay lập tức, Cố Niệm Hề tới đây cũng tuyệt đối không phải để tìm Hoắc Tư Vũ.
Vừa nãy Đàm Dật Nam cũng chú ý tới, hôm nay cô không mặc áo áo phông ngộ nghĩnh, đi giày vải bố hàng ngày ưa thích mà lại mặc váy chữ A hồng nhạt, thêm áo sơ mi trăng giản dị nhét vào trong, trên chân cũng là giày hở mũi khác bình thường. Tuy vẫn không trang điểm như trước nhưng một thân trang phục thế này lại khiến cô gái thêm phần nữ tính. Đặc biệt, mái tóc dài được quấn lên thành búi lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn.
Chỉ trong chớp mắt, Đàm Dật Nam phát hiện năng lực kiềm chế rất tốt của mình thiếu chút nữa đã bị Cố Niệm Hề phá giải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!