Chương 50: Có anh ở đây, không có người nào dám thương tổn em

Cố Niệm Hề nhìn chằm chằm bóng lưng Sở Đông Ly giận dữ rời đi, chóp mũi chua xót.

Cô dĩ nhiên muốn lúc xảy ra chuyện, trở lại nhà cuare mình. Nhưng cô sợ hãi, lúc trước mình lời thề son sắt rời nhà trốn đi, còn dõng dạc nói muốn hạnh phúc cho cha xem.

Nhưng bây giờ, hạnh phúc đâu?

"Ơ, đi rồi?" Sau lưng, truyền đến câu hỏi ôn hoà của Đàm Dật Trạch.

"Ừ." Cô cúi đầu, không để cho anh phát giác được hốc mắt mình đỏ.

"Ngay cả cơm đều giúp chúng ta làm, không ăn đã đi, rất đáng tiếc?" Lại là, câu hỏi không mặn không nhạt.

"Anh ấy có việc, cho nên đi rồi!" Nói lời này, cô vẫn cúi đầu, nhìn chân mình.

Tự nhiên, cũng bỏ quên, khi cô9 nói ra câu này, lông mày Đàm Dật Trạch bắt đầu chau.

"Ăn cơm đi!"

Kỳ thật, Đàm Dật Trạch càng muốn nói: Sở Đông Ly là gì của em, dựa vào cái gì làm em hồn bay phách lạc?

Nhưng cuối cùng, anh vẫn đem lời này, nuốt xuống!

Chuyện này nhìn như không có bất kỳ ảnh hưởng, nhưng lại làm cho anh bắt đầu hoài nghi, Cố Niệm Hề rốt cuộc là một người như thế nào.

Thế nhưng, có thể làm cho Đàm Dật Nam vì cô điên đảo, ngay cả thư ký thị ủy cũng trầm mê?

Một bữa cơm, hai người ăn vào vô vị.

Ngay cả một câu, cũng không nói.

Cố điều khi Cố Niệm Hề bắt đầu thu dọn bàn ăn, cô nghe thấy anh nói: "Ngày mai em có rảnh không?"

"Có rảnh, làm sao vậy?"

Gần đây là mùa ế hàng, cho nên thời gian nhàn rỗi tương đối nhiều.

"Cùng anh về nhà một chuyến, ra mắt ông nội với cha anh!"

Anh mặc trang phục ở nhà, an tĩnh ngồi ở trong góc. Lại làm cho người ta, không cách nào bỏ qua sự hiện hữu của anh.

Thanh âm của anh rất nhẹ, giống như gió mùa hè thổi qua rất tươi mát.

Lại làm Cố Niệm Hề, hoảng hồn trong nháy mắt!

"Tôi... Thật sự muốn đi sao? Anh biết, giữa chúng ta..." Hôn nhân của bọn họ, giống như là một khói nhẹ. Cố khả năng tan vỡ, cũng có thể bị gió thổi qua, liền tản đi...

Hôn nhân như vậy, anh cho rằng cần gặp cha mẹ sao?

" Bắt đầu như thế nào, kỳ thật không quan trọng! Quan trọng là chúng ta đã đăng ký kết hôn. Đó là sự thật, bất luận kẻ nào cũng không thể thay đổi." Anh vẫn như cũ duy trì tư thế ngồi vừa rồi, tác phong ưu nhã mà nhanh nhẹn.

Giọng nói của anh, trước sau như một không cao không thấp. Nhưng trong con người anh tản mát ra khí thế lãnh đạo áp đảo kia, lời nói đơn giản nhưng làm cho người ta không thể không phục tùng mệnh lệnh.

"Tôi biết rồi! Ngày mai, tôi sẽ cùng anh về."

Thấy anh kiên trì, Cố Niệm Hề chỉ có thể đồng ý.

Cùng anh đối diện, cô căn bản cũng không đúng quy cách.

Chua xót, không hề báo trước xông lên tim của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!