Chương 5: Cô, không nhớ tôi sao?

Vào buổi chiều mấy ngày sau đó, ánh nắng vô cùng tốt. Cố Niệm Hề một mình tiến vào Tập đoàn Minh Lãng.

Còn nhớ trước đây khá lâu, khi cô từng đến thành phố A, có mấy lần Cố Niệm Hề cũng đi ngang qua tòa nhà này. Nhưng tâm tình hiện tại đã hoàn toàn khác trước.

Khi đó, Cố Niệm Hề vẫn là người yêu của Đàm Dật Nam, cô tới đây đơn giản chỉ để được thấy hắn. Bây giờ, Cố Niệm Hề là nhân viên của Tập đoàn Bác Á, hôm nay, cấp trên cử cô đến để bàn chuyện hạng mục hợp tác với Tập đoàn Minh Lãng.

Vào Công ty làm việc mới hơn một tháng, bắt đầu khởi nghiệp từ vị trí thấp nhất: đi rải truyền đơn nhưng do trình độ học vấn không tệ cộng thêm năng lực hơn người đã giúp Cố Niệm Hề nhanh chóng tăng lên hai cấp. Hợp đồng hôm nay cũng là dịp tốt giúp cô thăng chức.

Chủ quản nói, nếu hoàn thành hạng mục hợp tác này, cô có thể gia nhập đội ngũ quản lý trong công ty. Hơn nữa, thù lao nhận được cũng tăng thêm.

Kỳ thật, khi biết Công ty cần hợp tác là Tập đoàn Minh Lãng

- nơi Đàm Dật Nam làm việc, Cố Niệm Hề từng muốn thoái thác.

Nhưng thời điểm nghe được hai chữ "thù lao" , cô nhất thời xua tan ý định rút lui.

Hiện tại Cố Niệm Hề rất cần món tiền này.

Tiền thuê nhà một tháng nay đều là dùng tiền tiêu vặt cô mang theo khi rời nhà trốn đi trả cho chủ thuê. Đã hơn nửa tháng rồi Cố Niệm Hề chưa nộp tiền nhà, bà chủ cho thuê liền nhanh chóng cắt điện phòng cô.

Nếu cuối tháng vẫn không nộp đủ tiền như đã nói, đoán chừng Cố Niệm Hề sẽ bị đuổi ra khỏi cửa. Nghĩ đến đây, cô đành kiên trì đến Minh Lãng thảo luận hạng mục hợp tác này.

"Xin chào, tiểu thư, tôi là Cố Niệm Hề, sáng hôm nay cùng quý công ty..."

Đôi khi, vận khí con người ta thật xui xẻo, càng sợ gặp cái gì thì cái đó càng cố tình xuất hiện.

Ngay lúc Cố Niệm Hề đang nói chuyện cùng cô gái ở sảnh lễ tân, một giọng đàn ông vang lên từ phía sau cô: "Niệm Hề?"

Thanh âm này, cô đương nhiên không thể quên được. Không cần quay đầu nhìn lại, Cố Niệm Hề cũng biết, người sau lưng mình là người đàn ông cô đã yêu suốt 2 năm qua

- Đàm Dật Nam.

Nhưng bây giờ, cô thật sự không muốn đối mặt với hắn.

Tuy mấy hôm nay, cô vẫn đi làm bình thường, quan hệ với mọi người tại nơi làm việc cũng tốt khiến mọi người nhìn qua đều không nghĩ Cố Niệm Hề đang có chuyện phiền não trong lòng. Nhưng hai năm yêu nhau và tình bạn năm xưa, tất cả đều tan biến trong cùng một ngày. Tâm tư cô khó tránh khỏi đau xót.

Ban ngày, Cố Niệm Hề dùng gương mặt tươi cười để gặp gỡ tiếp đón khách hàng. Nhưng mỗi buổi tối, sau khi trở lại căn phòng nhỏ của mình, hốc mắt cô luôn không tự giác mà đỏ lên. Đôi khi, nước mắt cứ vô thức chảy ra.

Trời vừa sáng, Cố Niệm Hề lại cố gắng mỉm cười, cố gắng làm việc. Không để người khác nhìn thấy đáy lòng mình đang chua xót, cũng như nhìn không tới những người khác đau như vậy (cái này tớ chả hiểu lắm, k rõ tác giả định ám chỉ cái gì nữa @@)

Hiện tại, cô thật sự không làm được, không thể mỉm cười đối mặt với Đàm Dật Nam.

Suy cho cùng, Cố Niệm Hề đã yêu người đàn ông này quá sâu sắc...

Khi nghe thấy giọng nói ấy, theo bản năng, cả người cô cứng đờ ra. Cố Niệm Hề vẫn không quay đầu lại.

Dụng ý của cô rất đơn giản.

Đó chính là: Đàm Dật Nam, nếu anh đã chọn Hoắc Tư Vũ, vậy đừng trêu chọc đến tôi, được không? Cứ coi như chúng ta từ trước đến nay không quen biết nhau đi.

Nhưng, hình như Đàm Dật Nam không hiểu được suy nghĩ của Cố Niệm Hề. Thậm chí, hắn cũng không định buông tha cho cô.

Giờ phút này, đằng sau cô đã truyền đến iếng bước chân của hắn.

Cố Niệm Hề đang dự định thoát khỏi cuộc gặp mặt không nên có này, tay Đàm Dật Nam đã nhanh hơn một bước, hắn kéo cánh tay cô lại.

"Niệm Hề, không ngờ đúng là em! Anh còn tưởng rằng..." Đầu ngón tay thon dài đặt trên cổ tay bé nhỏ của cô gái, mơ hồ mang theo run rẩy.

Còn đôi mắt hắn lại tràn đầy vui sướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!