Chương 44: Lên phải thuyền giặc

"Tiểu Trạch, dì biết rõ phải đãi khách, dì Thư cũng có chỗ không đúng! Nhưng người như vậy, còn giữ cô ta ở chỗ này, không chỉ ảnh hưởng đến lễ đính hôn Tiểu Nam, có khả năng hại tới đứa nhỏ trong bụng Tư Vũ!"

Thư Lạc Tâm thấy Đàm Dật Trạch ngăn cản mình, kiêu căng liền thu liễm chút ít.

Nhưng không đuổi Cố Niệm Hề đi, bà ta không chịu bỏ qua.

Ở trước mặt bà ta, Cố Niệm Hề dám động thủ với Hoắc Tư Vũ, không thể khẳng định, một lát nữa khi cử hành lễ đính hôn, cô ta sẽ làm ra chuyện gì.

Cho nên, Thư Lạc Tâm nói ra những lời này. Một mặt là cho Đàm Dật Trạch mặt mũi, về phương diện khác hy vọng mượn tay Đàm Dật Trạch, đuổi Cố Niệm Hề đi.

Nhưng không biết vì sao, khi Thư Lạc Tâm nói xong lời này, trong lúc vô tình bà ta lại nhìn thấy đôi mắt anh nhìn về phia Cố Niệm Hề.

Rất nhạt, nhưng mà ý tứ hàm xúc kéo dài...

"Cô ấy, sẽ hại người sao?"

Anh hỏi, sau đó ở trước mặt mọi người, chậm rãi bước đến bên cạnh cô.

Nhìn Đàm Dật Trạch đang đứng sát mình, nhìn khóe môi anh vẫn duy trì mỉm cười hàm xúc không rõ, Cố Niệm Hề nhéo chặt hai tay của mình...

Trong lúc đó, cô rất sợ hãi người đàn ông này cũng giống vậy, không phân tốt xấu, liều mạng chất vấn, giống như Thư Lạc Tâm.

"Đàm Dật Trạch..."

Cô nhẹ nhàng gọi tên của anh.

"Cố Niệm Hề, em nghĩ xong chưa?"

Nghe thanh âm của cô, anh bu lại. Nhưng không ngờ chính là, hắn đối với cô cũng không có bất kỳ chỉ trích. Chỉ là, hỏi một câu không minh bạch như vậy.

Giọng nói, cũng chỉ có hai người nghe được.

"Anh nói cái gì?" Cô có chút không rõ chuyện gì nhìn anh.

Cánh môi trắng mịn, vì tham gia yến tiệc nên thoa lên một lớp son hồng. Chiếu xuống ánh đèn trong xuất giống như thạch hoa quả.

Nhìn đôi môi như vậy, Đàm Dật Trạch không tự giác hồi tưởng lại nụ hôn vừa rồi...

Nhưng vừa rồi anh chỉ bị động đón nhận. Anh càng muốn cắn môi của cô, thưởng thức xem có giống như trong tưởng tượng của anh.

Ý niệm tà ác trong đầu, lại lần nữa chiếm cứ đầu óc Đàm Dật Trạch.

Đối mặt nghi hoặc của cô, môi của anh lại cong lên, "Đêm nay cùng anh ngủ, anh sẽ giúp em giải quyết xong tất cả phiền não!"

Nói xong, tầm mắt Đàm Dật Trạch, quét về phía Thư Lạc Tâm cùng Hoắc Tư Vũ đang đứng trong góc.

Anh tin tưởng, lời của anh Cố Niệm Hề sẽ hiểu được.

"Tôi..."

Vì cái gì Cố Niệm Hề mình gặp gỡ đàn ông, cùng lưu manh không gì khác nhau.

Cố Niệm Hề buồn rầu, bàn tay nhỏ bé không ngừng cầm lấy làn váy của mình!

"Thậm chí, anh còn có thể vì cha mẹ của em lấy lại công đạo!" Nhìn lông mày cô hơi nhíu, anh nói ra điều kiện mê người.

Anh thấy được, Cố Niệm Hề nhìn rất thiện lương, chỉ khi người khác đề cập cha mẹ của cô, nói xấu cha mẹ cô, cô mới có thể phản kích...

Từ chuyện vừa rồi, Đàm Dật Trạch có thể biết được, địa vị cha mẹ trong long của cô rất quan trọng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!