Chương 41: Được nụ hôn đầu tiên của anh, nên cùng anh gì kia

"Niệm Hề, em đang nói đùa sao?"

Nụ hôn kia, tựa hồ vẫn không thể nào làm cho Đàm Dật Nam tiếp nhận, quan hệ của cô cùng Đàm Dật Trạch.

Đàm Dật Nam lập tức bất động, nhìn cô cùng hắn thân mật!

Trong mắt, thế nhưng lại tràn đầy đau đớn cùng hoài nghi...

Cô ấy, thế nhưng ở trước mặt hắn, hôn người đàn ông khác.

Trước kia, chỉ cần hắn nhẹ nhàng trêu chọc, sắc mặt cô cũng sẽ thẹn thùng, thế nhưng lại hôn người đàn ông khác, để cho hắn nếm hơi thở thơm tựa hoa hồng của cô...

Cố Niệm Hề xinh đẹp, điểm này hắn biết rõ.

Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, nụ hôn của cô sẽ thuộc về người khác, mặc dù, bọn họ đã chia tay!

Nhưng một màn như vậy, để cho hắn không biết làm thế nào!

Biết rõ, hôm nay là lễ đính hôn của mình, không nên cùng Cố Niệm Hề có bất kỳ dính líu gì. Nhưng hắn, chính là không muốn buông tay!

Bởi vì, hắn không thích cùng người khác chia xẻ, hết thảy vốn thuộc về hắn kia, nụ hôn của cô, cái ôm ấm áp của cô, còn có hơi thở ngọt ngào trên người cô…

Hắn tràn trề mong đợi nhìn Cố Niệm Hề, hi vọng có thể lấy được khẳng định từ trong miệng của cô, có thể nghe được cô tự nói với mình, đây hết thảy chỉ là đùa giỡn.

Cũng không có!

Mặc kệ hắn mong đợi như thế nào, bất lực như thế nào, thất lạc thương tâm như thế nào, cô cho hắn thủy chung chỉ là trầm mặc.

Đêm sâu hơn, gió cũng se se lạnh.

Chờ đợi lâu, làm cho không khí giữa ba người bọn họ có chút cứng ngắc.

Đàm Dật Nam lại mở miệng, phá vỡ màn đêm yên lặng: "Niệm Hề, nếu như anh không cùng cô ấy đính hôn, em sẽ trở lại bên cạnh anh, phải không?"

Hắn thừa nhận, hắn thật sự sai rồi!

Hắn yêu, thủy chung chỉ có cô gái này!

Hắn lại cũng không chịu được, người đàn ông khác ôm eo của cô!

"Niệm Hề, trở lại bên cạnh anh được chứ? Đứa bé kia vốn là chuyện ngoài ý muốn, anh ngày mai sẽ để Tư Vũ đi phá! Nghi thức đính hôn này, anh cũng sẽ hủy bỏ, chúng ta... Chúng ta lần nữa bắt đầu, được hay không?"

Hắn giống như là một đứa bé ảo não, chậm rãi bước lên, đưa tay ra muốn kéo tay của cô, muốn đem cô từ bên người đàn ông kéo ra!

Nhưng tay của hắn, còn chưa chạm đến cô, liền bị cô tránh được!

Tay của hắn, bắt trong hư không.

Chẳng qua là, hắn lại cố chấp để nó ở đó...

"Niệm Hề..." Hắn nghẹn ngào, nỉ non gọi tên của cô.

"Muộn rồi..." Cô xoay người nhìn về phía hắn, cánh môi đẹp tựa hoa hồng khẽ mở: "Đàm Dật Nam, tôi muốn tình yêu, giống như là nước, không thể trộn lẫn bất kỳ tạp chất. Nhưng anh đã làm cho quá nhiều thứ hỗn tạp trộn lẫn tiến vào."

"Niệm Hề, anh có thể thay đổi!" Mặc dù, lời của cô lại làm hắn xấu hổ, nhưng hắn không nghĩ buông tay! Hắn luôn có cảm giác, nếu lần này hắn dễ dàng buông cô ra, cô sẽ vĩnh viễn biến mất trong thế giới của hắn.

"Thay Đổi? Đàm Dật Nam, anh đang nói đùa sao?" Nói xong lời này, cô từ trong con ngươi của hắn đọc được sự chân thành trong đó.

Rồi sau đó, cô nở nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!