Chương 34: Đàm Dật Trạch cô đơn

Trong cửa hàng lớn và đa dạng về hàng hoá dịch vụ Thành phố A, là cửa hang số một số hai trong thành phố này.

Năm đó sau khi cha Đàm Dật Trạch xuất ngũ sau, liền bắt đầu xuống biển buôn bán.

Cửa hàng lớn và đa dạng về hàng hoá dịch vụ này, chính là sản nghiệp của hắn.

Ngày hôm nay Đàm Dật Trạch mang Cố Niệm Hề tới, đúng là nơi này.

Bởi vì, ở đây có có cả lễ phục hoa lệ nhất cho thương nhân.

"Phải ở chỗ này mua sao? Thật đắt!"

Cố Niệm Hề liếc một cái, liền có thể nhìn ra trên kệ bầy đặt những hàng hóa không tầm thường.

"Không có việc gì, tiền lương của anh cũng còn tồn đấy, cần phải tiêu rồi, coi như là anh tặng lễ vật kết hôn cho em đi." Không biết vì cái gì, Đàm Dật Trạch vẫn cảm thấy, Cố Niệm Hề nên mặc lễ phục có khí chất cao nhã.

"Vậy... Được rồi."

"Giầy cùng túi sách, đều chọn một kiểu dáng phối hợp." Nói xong lời này, Đàm Dật Trạch liền đi đến khu bán đồ cho nam.

Cố Niệm Hề đứng ở phía sau hắn, nhìn chằm chằm bóng lưng hắn rời đi. Xem ra, hắn cũng cần phải mua y phục.

Cũng đúng, dù sao hình như rất ít có người đi tham gia hỉ sự còn mặc một thân xanh lục.

Hơn nữa, Đàm Dật Trạch cũng đã nói, tiền của hắn đủ mua những vật này, thì mình hiện tại vì hắn tiết kiệm tiền làm cái gì?

Hơn nữa, đoạn hôn nhân này, đều không biết có thể duy trì bao lâu.

Nghĩ tới đây, Cố Niệm Hề xoay người bắt đầu chọn trang phục.

"Tư Vũ, tối hôm nay chính là lễ đính hôn con cùng Tiểu Nam, trong nhà còn rất nhiều chuyện. Làm sao con lúc này còn nói phải ra ngoài đi dạo phố..."

Vận khí là gì, thứ ngươi không muốn gặp nhất cái gì, hết lần này tới lần khác vật kia cứ xuất hiện trước mặt của ngươi.

Cố Niệm Hề vốn là định chọn áo ngực chiffon màu vàng nhạt.

Lại vào lúc này, cô nghe được sau lưng câu nói kia, sống lưng không hiểu sao có chút cứng ngắc.

Thanh âm này, mặc dù cô không phải là quen thuộc như vậy, nhưng nghe lời cô ta nói có thể xác định, chính là Hoắc Tư Vũ.

"Mẹ, trong nhà đưa tới bộ lễ phục kia, giầy có chút trượt... Con đây cũng không phải sợ ngã làm hỏng cháu nội bảo bối của ngài sao?"

Kỳ thật, Hoắc Tư Vũ là ở nhà ngồi không yên. Đêm nay sẽ phải đính hôn, chuyện muốn chuẩn bị thật sự rất nhiều. Mặc dù cô ta "Mang thai", nhà họ Đàm cũng không dám cho cô ta làm chuyện gì quá nặng nhọc, nhưng một chút chuyện vụn vặt vẫn muốn cô ta làm.

Nếu là trước kia cũng liền thôi, nhưng bây giờ Hoắc Tư Vũ cảm giác mình thật sự muốn bay lên ngọn cây làm phu nhân. Cô ta mới không cần bây giờ còn đi hỗ trợ làm những thứ này, để tránh mất thân phận của mình.

Cho nên, cô ta cố ý nói mình nghĩ ra đi dạo một vòng, nhưng không nghĩ tới Thư Lạc Tâm hết lần này tới lần khác bận rộn như vậy còn nói muốn đi theo.

Đi theo, cũng liền thôi. Lúc này, bà ta còn quở trách mình.

Điều này làm cho Hoắc Tư Vũ khó tránh khỏi có chút bất mãn.

Nhưng dù sao mình còn chưa gả cho Đàm Dật Nam, cũng không có chân chính mang thai, hiện tại cũng không thể chọc lão bà này tức giận. Nhưng đợi mình kết hôn, thì Hoắc Tư Vũ cô cũng không phải là người mặc cho người khác vò dẹp nhéo tròn .

Nghĩ tới đây, cô kiềm chế bất mãn ở trong lòng, lại là vẻ mặt nụ cười vì mình tìm lấy cớ.

Không phải không thừa nhận, Hoắc Tư Vũ thật sự là diễn viên có năng lực.

Nói ba xạo, liền làm cho Thư Lạc Tâm cho là thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!