Chương 32: Thiếu cô ấy, đúng là tiếc nuối cả đời

"Không phải cô ta định quyến rũ Tiểu Nam sao? Con làm như vậy, không khác gì dẫn sói vào nhà?"

Nghe Hoắc Tư Vũ nói, Thư Lạc Tâm bày tỏ không đồng ý.

"Mẹ, nói như thế nào con cùng cô ấy cũng là bạn học vài chục năm. Mười mấy năm qua, con đều coi cô ấy là bạn bè tốt nhất. Mặc dù bởi vì chuyện của Nam, chúng con rất huyên náo. Nhưng nếu hôn lễ của con thiếu cô ấy, cũng là tiếc nuối lớn nhất trong đời con..."

Hoắc Tư Vũ nói giống như cô ta thật sự quý mến Cố Niệm Hề, vẻ mặt khổ sở mà bất lực nhìn bóng dáng Cố Niệm Hề cách đó không xa đang chuẩn bị trả tiền mua giày.

"Ai, trên cái thế giới có ai giống Tư Vũ của chúng ta đơn thuần hiểu chuyện như vậy, chỉ sợ đã tuyệt chủng. Cũng được, Tư Vũ con muốn mời cô ta đi. Cũng thuận tiện làm cho cô ta biết mặt, chặt đứt tạp niệm thấy người sang bắt quàng làm họ của cô ta."

Thư Lạc Tâm bởi vì vừa rồi Hoắc Tư Vũ nói một phen, hảo cảm ngay từ đầu đối với Cố Niệm Hề đã không còn sót lại chút gì.

Giờ phút này ánh mắt nhìn về phía Cố Niệm Hề, tràn đầy khinh bỉ cùng phỉ nhổ.

Mà Cố Niệm Hề vốn cho là mình không để ý đến Hoắc Tư Vũ, bọn họ chắc đã đi xa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn hướng bọn họ ở trong góc. Thật không nghĩ đến, lại vừa vặn bắt gặp tầm mắt âm độc Thư Lạc Tâm đối với mình...

Cảm giác rất kỳ quái!

Vừa rồi gặp mặt, Cố Niệm Hề còn cảm thấy, Thư Lạc Tâm hẳn là người rất dễ chung sống, lúc đó còn thay Hoắc Tư Vũ may mắn, cô ta là người như vậy còn có thể gặp gỡ mẹ chồng tốt.

Thật không nghĩ đến, cái ý nghĩ này còn chưa ở trong lòng cô thâm căn cố đế, liền bắt gặp ánh mắt Thư Lạc Tâm...

Xoay người, Cố Niệm Hề cũng nhìn thấy, giờ phút này khóe môi Hoắc Tư Vũ nhìn mình có chút hả hê.

Xem ra, như vậy hí kịch có biến hóa, không thể thiếu diễn viên xuất sắc là cô ta đi!

Nếu không cùng Đàm Dật Trạch kết hôn trước, gặp gỡ tình huống như vậy, Cố Niệm Hề chắc lại là một hồi căm tức.

Sau khi ở cục dân chính trình diễn vở tuồng mạc danh kỳ diệu, Cố Niệm Hề thật sự cảm thấy Hoắc Tư Vũ kỳ thật căn bản không đáng giá làm ình tức giận. Mà nhìn cô ta hiện tại ở trước mặt mình tìm mọi cách tác quái, cô thậm chí có chút ít chờ đợi, Hoắc Tư Vũ nghe được mình và Đàm Dật Trạch, cũng chính là anh trai Đàm Dật Nam đã kết hôn, sẽ có vẻ mặt như thế nào!

Nghĩ tới đây, khóe môi Cố Niệm Hề vô ý thức quyến rũ ra độ cong.

Một màn như vậy, đúng lúc rơi vào trong mắt Hoắc Tư Vũ.

Cố Niệm Hề đang cười?

Gần đây, Đàm Dật Nam cùng cô ta chia tay, trên công tác Hoắc Tư Vũ lại nhiều lần làm cho tập đoàn Bắc Á gây khó dễ cô ta. Như vậy, chuyện việc làm cũng không thuận lợi, Cố Niệm Hề lại vẫn có thể bật cười?

Sẽ không phải là, gần đây liên tục đả kích, làm cho cô ta trở lên ngu đần!

Bất quá, ngốc cũng tốt, mình cũng tương đối dễ ra tay chân, không phải sao?

Hoắc Tư Vũ nhếch môi, chậm rãi bước đi về hướng Cố Niệm Hề.

"Niệm Hề..."

Thời điểm cô ta đi đến trước mặt, Cố Niệm Hề không tự giác lui về sau một bước.

Mặc dù Hoắc Tư Vũ đang cười, nhưng không chừng sau một phút sẽ mượn mình diễn xuất cái dạng hí kịch gì. Lần trước cô ta cố ý cầm lấy tay của mình, đúng lúc Đàm Dật Nam đến, đã làm cho Cố Niệm Hề có phòng bị.

"Có chuyện gì nói thẳng!"

"Niệm Hề, mình biết rõ trước kia mình không tốt, cũng có rất nhiều chuyện thực xin lỗi bạn. Nhưng dù sao, chúng ta coi như là bạn tốt vài chục năm. Lần này mình cùng Nam đính hôn, mình hi vọng bạn có thể tới tham gia." Hoắc Tư Vũ nói, liền từ tay túi xách của mình lấy thiệp mời, đưa cho Cố Niệm Hề. ( Cảnh giới vô sỉ cao cấp nhất là gì

- chính là đây)

"Cô cảm thấy, tôi sẽ thật lòng chúc phúc cô sao?"

Cố Niệm Hề nhìn thiệp mơi, màu đỏ như lửa. Thậm chí có chút phỏng tay...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!