"Đàm tổng, có chuyện gì xin ngài nói thẳng." Trên mặt Cố Niệm Hề, mang theo nụ cười nghề nghiệp.
Mà đối với điểm này, Đàm Dật Nam cực kỳ không thích.
Đặc biệt là xưng hô Cố Niệm Hề đối với mình
- Đàm tổng.
Kể từ ngày chia tay, xưng hô cô đối với hắn liền sửa lại.
Cũng không như trước kia, sẽ lôi kéo tay của mình, gọi "Nam", thời điểm, như vậy rất ngọt ngào.
Nhìn nụ cười nghề nghiệp trước mặt, trong đầu Đàm Dật Nam thóng nhớ lại những ký ức ngọt ngào trước kia.
Rất kỳ quái, vì cái gì trước kia hắn lại không biết thế nào là đủ. Nghĩ tới Cố Niệm Hề không trao thân cho hắn, nghĩ tới cô không giống Hoăc Tư Vũ, luôn làm nũng hắn.
Đúng là đến hôm nay, Đàm Dật Nam mới hiểu được, kỳ thật mình thích nhất, chỉ có Cố Niệm Hề. Cho dù Cố Niệm Hề không có bối cảnh như Hoắc Tư Vũ, cho dù cô không triền miên cùng mình như Hoắc Tư Vũ… (đây là truyện cán bộ cao cấp a, cho nên bối cảnh Niệm Hề của chúng ta không đơn giản a).
Đơn giản vì cô là Cố Niệm Hề!
Từ trước đến nay hắn không biết, chính mình quả nhiên là đơn thuần thích nàng như vậy.
Cho nên, hắn mới có thể khốn kiếp thừa dịp cô không có ở cái thành phố này, dây dưa với Hoắc Tư Vũ.
Hôm nay nhớ lại, ngay cả chính hắn đều có chút không thể tha thứ chính mình.
Bởi vì, chính Đàm Dật Nam hắn đích thân đẩy tình yêu đơn thuần này vào tận cùng của vực sâu...
Đêm đến, mỗi lần nghĩ tới điều này, tâm hắn đều đau nhức đến không cách nào hô hấp. Mỗi một đêm, hắn đều cần dựa vào rượu cồn mới có thể ngủ. đây cũng là nguyên nhân gần đây tinh thần hắn luôn uể oải.
"Niệm Hề, anh sắp kết hôn!"
Kỳ thật, hắn thật sự phi thường không thích cô dùng ánh mắt xa lạ như vậy xưng hô với mình.
Nhìn Cố Niệm Hề, Đàm Dật Nam trầm ngâm đã lâu mới nói ra một câu như vậy. Thanh âm của hắn, khàn khàn không giống như thường ngày.
Nếu không phải phát hiện cánh môi của mình đang động, Đàm Dật Nam căn bản sẽ không thừa nhận, giọng nói hèn mọn như vậy từ miệng của mình phát ra.
"Em biết rõ. Mấy hôm trước, Tư Vũ cùng đã nói!"
Tâm, thật sự rất đau.
Nếu thật sự không yêu, tâm của cô cũng sẽ không đau như vậy.
Cô đã từng thật sự đem trái tìm chân thành của mình giao cho Đàm Dật Nam. Cô cho rằng, bọn họ sẽ bạc đầu giai lão, nào biết được hắn lại cùng bạn bè tốt nhất của mình dây dưa trên một cái giường?
Là hắn cho cô rung động tốt đẹp nhất, ước mơ tốt đẹp nhất. Làm cho cô có cảm giác sống trong cổ tích.
Cũng là hắn, lại lúc cô quyết định đem mọi điều tốt đẹp biến thành sự thật, nghiền nát ước mơ của cô.
Bất quá cô cũng phải cảm tạ Đàm Dật Nam.
Hoàn hảo, hắn tại lúc bọn họ còn chưa có kết hôn, liền đem liền đem bản chất thật của mình lộ ra. Bằng không, thật sự đợi đến bọn họ kết hôn, thì cô Cố Niệm Hề chẳng phải là biến thành hạ đường phụ?
Mặc dù hiện tại có đau nhức, nhưng cuối cùng cục diện còn chưa tới bi thảm nhất, không phải sao?
Đàm Dật Nam...
Đối với cái tên này, hiện tại Cố Niệm Hề cũng thật sự không biết, mình là yêu, hay hận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!