"Rốt cuộc chuyện gì, trong điện thoại không thể nói?" Thời điểm Cố Niệm Hề vừa đến, liền mở miệng nói.
Kỳ thật, công ty của cô cánh nơi này khá là xa. Đặc biệt dây là trung tâm thành phố, cô lại chưa quen thuộc khu này, chỉ có thể tốn một trăm đồng tiền taxi.
Ngẫm lại đều đếm tháng đóng tiền thuê nhà. Cố Niệm Hề đều đau lòng hốt hoảng.
Nhưng trước mắt, người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa, một chút cũng không cảm thấy áy náy, cầm lấy ly trong long bàn tay, ưu nhã thưởng thức.
"Nếu không có chuyện gì để nói, vậy ta đi trước! " Cô vừa rồi còn nghĩ rằng Hoắc Tư Vũ có chuyện gì gấp, không nghĩ tới đến nơi này mới biết, cô ta giống như đang chỉnh mình.
Não vừa nghĩ xong, Cố Niệm Hề chuẩn bị quay đầu.
"Chậm đã," lúc nói lời này, Hoắc Tư Vũ từ từ buông ly sữa trên tay mình xuống, nụ cười cô ta bất giác hiên lên: "Mình hẹn cậu đến đây, cũng không đơn thuần là gặp mặt, mình có mấy lời muốn cùng cậu nói rõ rang!"
"Có gì, cô có thể nói thẳng, không cần phải quanh co lòng vòng !" Xoay người, Cố Niệm Hề phát hiện khóe miếng Hoắc Tư Vũ cười rất quỷ dị, trong con ngươi của cô ta thoáng lộ vẻ âm độc.
Lần đầu tiên, cô phát hiện mình không hề hiểu cô ta.
Trước kia cô cho rằng, ngày ngày sống chung với nhau như chị em, có thể hiểu hết nhau. Nhưng bây giờ cô không cho là như vậy.
Quen biết Hoắc Tư Vũ mười mấy năm, Cố Niệm Hề cho tới bây giờ không hiểu ngừời phụ nữ này!
"Cà phê nơi này rất thơm, mình nghĩ cậu sẽ thích, cho nên mình đã giúp cậu gọi một ly." Hoăc Tư Vũ lấy ly cà phê đặt ở góc bên kia, đẩy tới trước mặt Cố Niệm Hề.
Bởi cái gọi là, không ai đánh người đang cười!
Cho nên, mặc dù giờ phút này Cố Niệm Hề trong lòng bất mãn đến cỡ nào, nhưng cô cũng chỉ biết ngồi xuống.
Nhìn ly cà phê đang tỏa hương, Cố Niệm Hề biết rõ, đây là cà phê xạ hương thượng hạng. Lúc ở nhà, cô cũng rất thích uống cà phê như vậy. Bất quá ba ba nói quá mắc, cho nên ngẫu nhiên mới cho cô mua một lần.
Nghĩ đến ba ba, Cố Niệm Hề ê ẩm chóp mũi. Nếu như sớm biết rằng Đàm Dật Nam là người như thế, cô tuyệt đối không vì hắn mà cùng ba ba trở mặt.
Cố Niệm Hề đưa tay lấy ly cà phê, nhẹ nhấp một ngụm. để hương vị khổ sở kia, lan đầy khoang miêng, hoà tan suy nghĩ của mình.
"Kỳ thật, mình cũng rất thích cà phê nơi này. Bất quá, hiện tại mình không thể uống!"
Đang khi Cố Niệm Hề vừa đúng lúc nhấp nhẹ ly cà phê. Hoắc Tư Vũ lại mở miệng.
Trong giọng nói cô ta, mặc dù có nhàn nhạt thất lạc. Nhưng Cố Niệm Hề vẫn nghe ra, đây không phải dụng ý thật sự của cô ta.
Quả nhiên, lúc Cố Niệm Hề nhìn chăm chú phía dưới, cô ta nhẹ nhàng đưa tay xoa nhẹ lên bụng của mình. ( đọc chỗ này thật sự cảm khái sự giả tạo của cô ta mà)
"Bởi vì, mình mang thai!"
Lúc nói lời này, sự thất lạc vừa rồi của cô ta đã biến mất. nụ cười mỹ lệ, khiến cho khuôn mặt cô ta bao quanh vầng sáng, giống như chú gà trống vừa chiến thắng vậy.
Trong nháy mắt, Cố Niệm Hề tâm hung hăng đau nhói, rất khổ sở.
Thì ra là, bọn họ ngay cả đứa bé đều đã có...
Chỉ là, bọn họ có đưa bé cũng không sao, vì sao phải nói cho cô biết đây?
"Này, có quan hệ gì với ta?"
Đầu ngón tay của cô, bấm thật sâu vào lòng bà tay, như thế mới khiến bản thân duy trì tỉnh táo..
Lời nói Hoắc Tư Vũ, đơn giản là châm chọc. Cố Niệm Hề chạy tới Tập đoàn Minh Lãng, quyến rũ Đàm Dật Nam vị hôn phu của cô. Đương nhiên, cũng nói bóng nói gió nói cho Cố Niệm Hề, cô cùng Đàm Dật Nam cũng sắp kết hôn!
Sau khi nói xong, Hoắc Tư Vũ cũng theo dõi nét mặt Cố Niệm Hề, cuối cung cũng thấy được nết mặt hoảng loạn trên mặt cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!