Cố Niệm Hề quay đầu phát hiện, người đàn
ông hai ngày hôm trước ở trong thang máy tự giới thiệu bản thân mình,
đang đứng ở phía sau mình
Hắn hôm nay không mặc quân trang xanh biếc, nhưng trên người lại là một
thân âu phục màu đen được cắt may khéo léo, vừa vặn làm cho dáng người
của hắn càng thêm cao hơn. Không có quân trang xanh biếc kia. Người đàn
ông này thiếu một phần cuồng ngạo, hơn một phần khôi ngô bất phàm
Giống như là vị thần từ trong thần thoại Hy Lạp bước ra, làm cho người ta không thể bỏ qua sự xuất hiện của hắn
Hắn là anh của Đàm Dật Nam, cùng cô không quen biết
"Nói thì thế nào, không nói thì thế nào!"
Nói hay không, thật ra cũng đều không có khác nhau
Ngay từ đầu, Đàm Dật Nam đã cho rằng người sai là cô, vậy cô giải thích, hắn sẽ tin sao?
Cho nên, từ lúc Đàm Dật Nam chỉ trích cô, Cố Niệm Hề đã không tính đem sự thật giải thích cho hắn biết
Tiếp tục bước đi, cô tính đi vòng qua hắn. Lại không nghĩ rằng lúc cô đang định rời đi, lại bị hắn nắm lấy tay
Cô khó hiểu nhìn về phía hắn
Lại nghe thấy, hắn nói: "Cô, căn bản không có đẩy cô ta! Là cô ta tự mình ngã!"
Lời nói của Đàm Dật Trạch thực lạnh lùng, lạnh lùng đến khác thường
Tựa hồ nhìn không ra suy nghĩ của hắn
Nhưng không lâu, sau cuộc sống hôn nhân của bọn họ, Cố Niệm Hề mới phát
hiện, người đàn ông này không giống như vẻ bề ngoài, nhìn qua không có
điểm gợn sóng. Ít nhất ở trước mặt cô, hắn sẽ không thể khống chế được
mình
Đương nhiên, đây là nói sau
"Anh, thấy được?"
Cố Niệm Hề nhìn chằm chằm đôi mắt đen sâu thẳm kia, có chút kinh ngạc
Dù sao, lúc nãy cô cũng không chú ý đến sự xuất hiện của hắn ở phía sau
"Đúng vậy" Lời ít ý nhiều, dường như lúc sau hắn còn nghĩ ra được điều
gì, liền bổ sung thêm: "Nếu như không tận mắt chứng kiến, tôi cũng tin
tưởng, em sẽ không đối với người phụ nữ có thai làm ra chuyện như vậy"
Người phụ nữ được Đàm Dật Trạch nhìn trúng, tuyệt đối sẽ không là người kém cỏi như vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!