"Đàm tổng có chuyện gì ngài cứ nói thẳng" Trên mặt Cố Niệm Hề mang theo nụ cười chuyên nghiệp
Mà đối với Đàm Dật Nam hắn vô cùng không thích điệu bộ này của cô
Đặc biệt Cố Niệm Hề lại gọi hắn là Đàm tổng
Kể từ lúc chia tay, cô liền thay đổi cách xưng hô đối với hắn
Lúc kia chưa bao giờ cô gọi hắn như vậy, luôn luôn là lôi kéo tay hắn, gọi hắn là "Nam" thật là ngọt ngào
Nhìn người trước mắt kia mang theo nụ cười không thật, hắn thoáng nhớ lại lúc trước yêu nhau, như vậy thật hạnh phúc biết bao
Rất kì quái, tại sao hắn không biết tự thỏa mãn với những gì mình đang
có. Nghĩ Cố Niệm Hề không chịu giao phó thân thể cho hắn, cô cũng không
bằng Hoắc Tư Vũ luôn luôn biết làm nũng
Nhưng tới bây giờ, Đàm Dật Nam mới hiểu được, người mà mình yêu nhất,
vẫn là Cố Niệm Hề, cho dù Cố Niệm Hề không có bối cảnh như Hoắc Tư Vũ,
cho dù cô không có chủ động triền miên...
Đơn giản cô chính là Cố Niệm Hề!
Trước kia hắn chưa bao giờ biết, chính mình lại thích cô vì điều đơn giản như vậy
Cho nên, hắn mới có thể ngu ngốc như vậy, thừa dịp cô không có ở thành phố này, hắn mới có thể cùng Hoắc Tư Vũ ở cùng một chỗ
Hiện giờ nhớ lại, ngay cả chính hắn cũng không thể tha thứ cho mình
Bởi vì hắn Đàm Dật Nam, đã tự tay đem những gì tốt đẹp đơn thuần mà mình yêu say đắm, đẩy xuống vực sâu...
Nhưng đêm gần đây, mỗi khi nhớ đến việc này, Đàm Dật Nam đều không thể
hô hấp được, hắn phải dùng rượu mới có thể chìm vào giấc ngủ. Đó chính
là nguyên nhân gần đây tinh thần của hắn uể oải vô cùng
"Niệm Hề, anh sắp kết hôn!"
Hắn không thích cô dùng ánh mắt xa lạ như vậy nhìn hắn, không thích cách xưng hô của cô đối với mình
Nhìn Cố Niệm Hề Đàm Dật Nam thật lâu mới nói ra câu này. Giọng nói của hắn lúc này khàn khàn
Nếu không phải cảm giác được môi mỏng cử động, Đàm Dật Nam căn bản không biết mình đang nói chuyện
"Tôi biết, mấy hôm trước Tư Vũ đã nói cho tôi biết!"
Tâm, thật sự rất đau
Nếu không phải thật sự yêu thương, cô cũng sẽ không chua xót như vậy
Cô đã từng đem tình cảm hết sức chân thành của mình cho Đàm Dật Nam. Cô
cũng đã từng nghĩ, cô và hắn sẽ đến thiên trường địa cửu, đến già không
lìa xa, làm sao nghĩ đến hắn lại cùng bạn tốt của chính mình phát sinh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!