Chương 9: (Vô Đề)

Bước chân của Thẩm Kiến Thanh càng lúc càng nhanh, vừa xuống tầng, cô ấy đã gọi điện ngay cho Tần Việt, cô bắt máy rất nhanh.

"Alô, Thẩm Kiến Thanh."

Nghe thấy tiếng vang, chắc chắn vẫn còn ở trong phòng.

Thẩm Kiến Thanh thở phào, vội vàng nói: "Đừng vội ra ngoài nhé, tôi lái xe đến đón em, khoảng 15 phút nữa, tôi đến rồi em hẵng ra."

Phía bên kia, Tần Việt cầm điện thoại, đầu óc có vài giây trống rỗng.

Đón cô?

Nếu cô nhớ không nhầm, từ khi có trí nhớ cho tới hiện tại, cô chưa bao giờ được hưởng loại đãi ngộ này.

Nhà của cô quá lớn, những người chăm sóc có thể thu xếp ổn thỏa từng đứa trẻ một cách công bằng đã là vất vả lắm rồi, hoàn toàn không có sức lực phân biệt đối xử với ai.

Cô cũng sớm đã quen với việc làm giọt nước sống trong đại dương rồi.

Nhưng tại giây phút này, một người chỉ biết cô tên gì, làm gì đã bất ngờ nói muốn đến đón cô.

Phản ứng đầu tiên của cô là ngỡ ngàng, sau đó là thiết tha muốn biết lý do.

"Tại sao lại muốn đến đón tôi?" Tần Việt hỏi.

Thẩm Kiến Thanh cười khẽ, giọng nói trở nên lười biếng, "Trời nóng như thế, lỡ sư phụ Tần bốc hơi dưới nắng thì tôi tìm đâu cho ra người thông minh, khéo tay, dễ tính đến cứu mạng đây? Bây giờ cũng chỉ có em chịu được cái miệng của Trần Vi."

... Thì ra là vậy.

Tần Việt cong cong khóe môi, dựa vào tủ đồ, nói: "Không cần phiền phức, tôi đi vài bước là tới."

"Vài bước của em em ấy à?" Thẩm Kiến Thanh mở cửa rồi ngồi vào xe, mở loa ngoài, "Hôm nay trời có nóng đến mồ hôi đầm đìa thì tôi cũng không cho em mượn trâm cài đâu, tôi cũng nóng."

"Cô Thẩm..."

"Ngoan ngoãn đợi tôi ở chỗ có điều hòa, cúp đây."

Thẩm Kiến Thanh không có Tần Việt cơ hội từ chối thứ 2, trực tiếp cúp máy.

Tần Việt nghe thấy tiếng "bíp", đột nhiên rất muốn hắt xì.

Cô cúi đầu, im lặng chờ đợi, nhưng cuối cùng mũi chỉ đau nhức, đôi mắt ửng đỏ s1nh lý trước sự khó chịu không thể giải tỏa.

Tần Việt sụt sịt, xoay người tìm một gói thuốc cảm trong tủ rồi uống cùng nước ấm.

Cảm giác ngọt ngấy lan tỏa trong khoang miệng.

Vô ý va phải dòng suy tư chậm chạp của Tần Việt, nó vươn tay tóm lấy rồi đung đưa, và thế là, cuộc vui đùa thích thú từ từ lấn át hai chữ "ngoan ngoãn" vô cùng lạ lẫm bên tai Tần Việt, tâm tư cô cũng theo đó mà yên ả trở lại.

Uống thuốc xong, Tần Việt không chờ Thẩm Kiến Thanh trong phòng điều hòa theo lời cô ấy mà chậm rãi rảo bước dưới ánh mặt trời gay gắt để thư giãn cơ thể.

Họ ở trong phân xưởng có nhiệt độ ổn suốt 4 mùa định đã lâu, cơ thể sẽ bị lạnh đến rét cóng cứng đờ.

Nhiệt độ của ánh nắng giữa hè vừa đủ để cô có thể "rã đông" mình.

Ngang qua chiếc gương trước tòa nhà, bước chân Tần Việt thoáng dừng lại, đi tới nhìn bản thân trong đó, phát hiện chiếc sơ mi vạt ngắn rộng rãi trên người sau khi nằm dưới lớp đồ chống tĩnh điện suốt 8 tiếng đồng hồ, vẫn thẳng thớm, đâu vào đấy như ban sáng.

Chất lượng tốt như vậy, hẳn là thương hiệu phải nổi tiếng lắm.

Vậy nếu có người từng nhìn thấy trước đó thì hẳn sẽ dễ dàng nhận ra chứ nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!