Chương 8: (Vô Đề)

"Ô, cái này tôi biết." Lại một sư phụ Vương khác tham gia vào cuộc trò chuyện, "Nhà trọ của Tiểu Tần ở đối diện tiểu khu chúng tôi, tôi thường thấy cô ấy đến phòng khám gần đó để khám bệnh, đặc biệt là vào mùa đông, không thấy ngưng thuốc bao giờ."

Sư phụ Ngô ngạc nhiên, "Có biết là bệnh gì không?"

"Không biết." Sư phụ Vương nghiêng người, nhỏ giọng nói: "Chẳng phải tôi thường đưa con đến phòng khám đó hay sao, mọi người đều là người quen, lúc tán dóc, tôi thuận miệng hỏi thêm mấy câu, bác sĩ úp úp mở mở, chỉ nói là thể chất Tiểu Tần kém, thời tiết hơi lạnh cái là dễ bị cảm, rồi cái gì mà nhiễm trùng đường hô hấp, à đúng rồi, có lần cô ấy bị bạn lôi đi leo núi, là cái ngọn núi hoang phía đông ấy, con bé 3, 4 tuổi cũng chạy lên đ ỉnh được, nhưng đoán xem Tiểu Tần thế nào?"

"Thế nào?" Sư phụ Tào hỏi.

Sư phụ Vương "chậc" một tiếng, bĩu môi nói: "Tiểu Tần phải tiêm thuốc một tuần mới khỏi."

"Thế thì nghiêm trọng quá!"

"Bác sĩ nói hồi nhỏ đã vậy rồi, bây giờ vẫn ổn."

Sắc mặt sư phụ Ngô căng thẳng, "Thảo nào Tiểu Tần ngoài làm việc ra thì cái gì cũng ì à ì ạch, trước kia tôi còn đùa cô ấy đi bộ còn chẳng nhanh bằng bà già, đâu có biết, ôi, nhưng quay lại vấn đề chính, thân thể của trẻ nhỏ rất yếu ớt, phải chăm sóc kỹ càng nhất, nếu bố mẹ Tiểu Tần chú ý hơn thì làm gì đến nông nỗi này, không biết người trong nhà nghĩ cái gì nữa."

"Ôi chao, lời này tuyệt đối không được để Tiểu Tần nghe thấy!" Sư phụ Tào bỗng nhiên căng thẳng.

Sư phụ Ngô bối rối, "Sao thế?"

Sư phụ Tào nhìn trái nhìn phải, khẽ giọng nói: "Tiểu Tần làm gì có nhà, cô ấy lớn lên trong viện phúc lợi ở Thành Nam."

Sư phụ Ngô hoảng hốt, ánh mắt của những người xung quanh nhanh chóng tụ tập lại, chỉ có sư phụ Vương vẻ mặt rõ ràng, "Như vậy cũng thuyết phục, chắc chắn là bố mẹ Tiểu Tần biết sức khỏe cô ấy kém, không muốn nuôi nên mới ném cô ấy vào viện phúc lợi, nếu không thì một cô gái xinh đẹp, tính tình cũng tốt, lại còn thông minh tài giỏi, ai mà nỡ lòng nào bỏ chứ?"

Sư phụ Tào hoàn hồn, than thở, "Đáng tiếc những ngày tháng sau này của Tiểu Tần vẫn còn dài."

Lời nói của sư phụ Tào khéo léo nhưng cũng buồn bã.

Bộ phận bảo trì rộng lớn nhất thời im phăng phắc, những người nghe ít nhiều đều nảy sinh lòng thương hại đối với Tần Việt.

Qua một lúc, sư phụ Ngô ngẩng đầu nhìn bàn làm việc của Tần Việt, cảm khái nói: "Dù sao Tiểu Tần cũng tự mình vượt lên đứng đầu trong công việc, bà xem có ai trong nhà máy vượt qua được cô ấy về kỹ năng hàn đâu?"

Sư phụ Tào tán thành, "Cô ấy còn biết đọc bản vẽ, chủ nhiệm Vệ có chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng tìm tới cô ấy. Cô ấy biết nhiều, sau này có rời Lĩnh Khoa thì cũng không lo không có việc, đâu có giống chúng ta, biết rõ nơi này không hứa hẹn gì nhưng vẫn an phận ở lại đấy thôi, không chừng sẽ có ngày hàn máy sẽ hoàn toàn thay thế hàn thủ công, chúng ta bất ngờ thất nghiệp."

Khi chiếc hộp "tương lai" được mở ra, có rất nhiều người tham gia vào chủ đề này.

Trọng tâm câu chuyện xoay vòng rồi rất nhanh sau lại quay trở lại với Tần Việt của mấy năm trước như một trang giấy trắng, làm thế nào mà cô từng bước có được ngày hôm nay.

Tần Việt không hề hay biết gì, cô đang ngồi trước bàn làm việc của Vệ Tín Thành, nghe hắn ba hoa.

"Tiểu Tần à, một tháng cô kiếm được bao nhiều tiền, không ai rõ hơn tôi, cô đừng tưởng tôi tìm cô là muốn lợi dụng cô, nếu cô thật sự có thể làm được thứ này thì tôi sẽ đưa cô 5.000 tệ, nói được làm được." Vệ Tín Thành vỗ ngực cam đoan.

Tần Việt không lên tiếng, cúi đầu, nhanh tay lật xem giấy tờ yêu cầu Vệ Tín Thành đã đưa cho cô.

Vệ Tín Thành muốn cô chế tạo thiết bị theo dõi nhiệt độ và độ ẩm cho nhà bếp chính của một chuỗi cà phê, có cảnh báo, có màn hình hiển thị, còn phải kết nối với điều hòa, tự động điều khiển nhiệt độ.

Những chức năng này đối với Tần Việt không tính là phức tạp, nhưng chiếu theo giá cả thị trường, dự án với quy mô như vậy ít nhất cũng phải trả 100.000 tệ.

Vệ Tín Thanh cho cô 5.000, thật sự là coi cô là đứa ngốc mà lừa.

"10.000." Tần Việt nói, nếu kiên quyết quá, cô sợ Vệ Tín Thành sẽ trở mặt.

Hai mắt Vệ Tín Thành sáng rực, làm bộ làm tịch nói: "Ôi chao Tiểu Tần, sao lại một phát gấp đôi thế, chí ít cũng phải cho tôi chút ít vào túi chứ."

Tần Việt không vạch trần, đóng tài liệu lại, nói: "Mấy tháng nữa là đến Tết rồi, nhà tôi đông người, tiền tiêu nhiều, ông biết mà."

Lời này đủ cho Vệ Tín Thành xuống đài, cái giá yêu cầu cũng nằm trong phạm vi chấp nhận được của hắn, đương nhiên hắn sẽ thuận theo, "Vậy được, cô đề ra kế hoạch càng sớm càng tốt, tôi sẽ bàn với bên kia chuyện tiền nong."

Tần Việt nói: "Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!